Chiều nay ngồi trước thềm, cảnh vật mới mưa xong thật khác lạ, cái gì cũng như thay áo mới. Tôi lơ đãng nhìn con đường chưa ráo nước, hít đầy ngực mùi đất âm ấm, dìu dịu. Bất chợt lại bắt gặp thằng nhóc trong xóm chở đứa em gái chạy ngang qua. Hai anh em nói điều gì đó với nhau mà mặt đứa nào cũng cười tươi rói. Chúng nó đi đến đầu ngõ vẫn còn nghe tiếng nói tíu tít vọng lại. Cái hình ảnh ấy, sao mà làm tôi thấy đau lòng...
Ừ thì tôi cũng có anh hai. Nhưng từ nhỏ đến giờ anh em tôi chưa một lần cười đùa với nhau như bao nhiêu anh em khác. Anh hai tôi cũng chẳng giống như những người anh khác. Chúng tôi trước nay có chuyện cần mới nói tới nhau, có nói thì cũng chẳng quá dăm ba câu gọn lỏn, rồi thôi.
Nhưng điều đó vẫn chưa phải là chuyện đáng để buồn nhiều. Vì từ trước nay đều đã là vậy. Tôi cũng dần xem như một lẽ bình thường. Miễn sao vẫn coi nhau là anh em ruột thịt. Không nói chuyện thường thì cũng chẳng sao.Tôi đã từng nghĩ như vậy cho đến khi sóng gió xảy ra...
Lúc trước, anh hai tôi không nói chuyện với tôi nhưng thỉnh thoảng khi về vẫn có quà gì đó. Thời anh còn đi học thì quyển truyện tranh hay vài cái bánh ngọt. Đến khi đi làm thì chuyển sang tiền xài vặt vài trăm ngàn. Mấy khi đó, tôi thấy mình an ủi phần nào vì hiểu rằng anh vẫn xem tôi là em gái.
Thế rồi, trong vòng một năm, tôi chẳng thể hiểu nổi điều gì đã làm anh hai tôi thay đổi nhiều đến vậy. Như một con người khác, xa lạ và cộc cằn đến khó tin! Và rồi anh bắt đầu đánh tôi, mắng chửi tôi kể cả khi tôi cố nói chuyện rất đàng hoàng.Một lần rồi hai lần... Tôi dần nhận ra, hình như đó không còn là anh tôi nữa. Anh cũng chẳng còn xem tôi là một đứa em. Thái độ anh đối với tôi bây giờ chẳng khác chi với kẻ thù. Tôi không thể nào biết được tại sao anh tôi lại ghét bỏ tôi đến vậy!
Cái lần gần đây nhất tôi bị anh đánh với cái tội lỗi mà tự anh thêu dệt nên rồi trút xuống đầu tôi. Tôi bị túm tóc, bị đẩy ngã dài trên đất, bầm cả hông sườn. Tôi đã khóc. Khóc rất nhiều. Vậy mà trong làn nước mắt tôi vẫn thấy anh vơ một viên gạch toang đập vào đầu tôi nhưng bị mọi người cản lại. Tôi khóc đây không phải vì nỗi đau trên da thịt mà là đau xé trong lòng. Tại sao chứ? Tại sao anh tôi lại có thể đánh đập tôi tàn nhẫn tới mức này? Trong lúc nước mắt cứ tuôn ròng ròng ướt đẫm cả cổ áo sơ mi tôi mặc, đầu tôi chợt văng vẳng tiếng bài thơ "Làm anh" mà tôi học từ những ngày cấp 1...
" Khi em bé khóc
Anh phải dỗ dành
Khi em bé ngã
Anh nâng dịu dàng..."
Tôi có cảm giác trái tim mình như có ai bóp nghẹt. Cổ họng nghẹn ứ khóc không ra tiếng. Bây giờ đây, chính anh tôi làm tôi khóc. Bây giờ đây, chính anh tôi xô tôi ngã. Không có một sự dỗ dành hay nâng đỡ nào dành cho tôi cả. Có phải chăng vì tôi không còn là em bé nhỏ. Hay phải chăng, anh tôi chưa từng biết cách làm anh? Tôi luôn thấy những người anh trai dù ở độ tuổi nào, một đứa trẻ hay một thanh niên, trung niên gì đi chăng nữa vẫn sẵn sàng đứng ra bảo vệ em mình trước người ngoài.Còn anh tôi, người ngoài chưa kịp đánh tôi để biết liệu anh có liều mình che chở hay không thì anh đã là người đánh tôi trước rồi... Mặc cho tôi khóc đến mệt lã người trong căn nhà vắng vẻ, anh tôi vẫn bỏ đi chè chén tiếp tục với những người ngoài kia...Bài thơ " Làm anh" từng câu một vẫn mãi lẩn quẩn trong đầu tôi chạy dài theo nước mắt...
Quay lại với hiện tại, tôi vẫn ngồi trước thềm nhà, hai anh em thằng nhóc đã đi một quãng xa, chẳng nghe tiếng cười giòn giã nữa. Tôi thở dài. Ước gì tôi có một người anh đúng nghĩa. Lúc đó, tôi sẽ có thể gọi hai tiếng " ANH HAI" mà không phải e sợ và an tâm nhìn thấy một nụ cười trìu mến. "ANH HAI", giờ sao thấy quá xa vời...
Ừ thì tôi cũng có anh hai. Nhưng từ nhỏ đến giờ anh em tôi chưa một lần cười đùa với nhau như bao nhiêu anh em khác. Anh hai tôi cũng chẳng giống như những người anh khác. Chúng tôi trước nay có chuyện cần mới nói tới nhau, có nói thì cũng chẳng quá dăm ba câu gọn lỏn, rồi thôi.
Nhưng điều đó vẫn chưa phải là chuyện đáng để buồn nhiều. Vì từ trước nay đều đã là vậy. Tôi cũng dần xem như một lẽ bình thường. Miễn sao vẫn coi nhau là anh em ruột thịt. Không nói chuyện thường thì cũng chẳng sao.Tôi đã từng nghĩ như vậy cho đến khi sóng gió xảy ra...
Lúc trước, anh hai tôi không nói chuyện với tôi nhưng thỉnh thoảng khi về vẫn có quà gì đó. Thời anh còn đi học thì quyển truyện tranh hay vài cái bánh ngọt. Đến khi đi làm thì chuyển sang tiền xài vặt vài trăm ngàn. Mấy khi đó, tôi thấy mình an ủi phần nào vì hiểu rằng anh vẫn xem tôi là em gái.
Thế rồi, trong vòng một năm, tôi chẳng thể hiểu nổi điều gì đã làm anh hai tôi thay đổi nhiều đến vậy. Như một con người khác, xa lạ và cộc cằn đến khó tin! Và rồi anh bắt đầu đánh tôi, mắng chửi tôi kể cả khi tôi cố nói chuyện rất đàng hoàng.Một lần rồi hai lần... Tôi dần nhận ra, hình như đó không còn là anh tôi nữa. Anh cũng chẳng còn xem tôi là một đứa em. Thái độ anh đối với tôi bây giờ chẳng khác chi với kẻ thù. Tôi không thể nào biết được tại sao anh tôi lại ghét bỏ tôi đến vậy!
Cái lần gần đây nhất tôi bị anh đánh với cái tội lỗi mà tự anh thêu dệt nên rồi trút xuống đầu tôi. Tôi bị túm tóc, bị đẩy ngã dài trên đất, bầm cả hông sườn. Tôi đã khóc. Khóc rất nhiều. Vậy mà trong làn nước mắt tôi vẫn thấy anh vơ một viên gạch toang đập vào đầu tôi nhưng bị mọi người cản lại. Tôi khóc đây không phải vì nỗi đau trên da thịt mà là đau xé trong lòng. Tại sao chứ? Tại sao anh tôi lại có thể đánh đập tôi tàn nhẫn tới mức này? Trong lúc nước mắt cứ tuôn ròng ròng ướt đẫm cả cổ áo sơ mi tôi mặc, đầu tôi chợt văng vẳng tiếng bài thơ "Làm anh" mà tôi học từ những ngày cấp 1...
" Khi em bé khóc
Anh phải dỗ dành
Khi em bé ngã
Anh nâng dịu dàng..."
Tôi có cảm giác trái tim mình như có ai bóp nghẹt. Cổ họng nghẹn ứ khóc không ra tiếng. Bây giờ đây, chính anh tôi làm tôi khóc. Bây giờ đây, chính anh tôi xô tôi ngã. Không có một sự dỗ dành hay nâng đỡ nào dành cho tôi cả. Có phải chăng vì tôi không còn là em bé nhỏ. Hay phải chăng, anh tôi chưa từng biết cách làm anh? Tôi luôn thấy những người anh trai dù ở độ tuổi nào, một đứa trẻ hay một thanh niên, trung niên gì đi chăng nữa vẫn sẵn sàng đứng ra bảo vệ em mình trước người ngoài.Còn anh tôi, người ngoài chưa kịp đánh tôi để biết liệu anh có liều mình che chở hay không thì anh đã là người đánh tôi trước rồi... Mặc cho tôi khóc đến mệt lã người trong căn nhà vắng vẻ, anh tôi vẫn bỏ đi chè chén tiếp tục với những người ngoài kia...Bài thơ " Làm anh" từng câu một vẫn mãi lẩn quẩn trong đầu tôi chạy dài theo nước mắt...
Quay lại với hiện tại, tôi vẫn ngồi trước thềm nhà, hai anh em thằng nhóc đã đi một quãng xa, chẳng nghe tiếng cười giòn giã nữa. Tôi thở dài. Ước gì tôi có một người anh đúng nghĩa. Lúc đó, tôi sẽ có thể gọi hai tiếng " ANH HAI" mà không phải e sợ và an tâm nhìn thấy một nụ cười trìu mến. "ANH HAI", giờ sao thấy quá xa vời...
Sửa lần cuối: