BƯỚC CHÂN GIÓ
Tay run run với ông bình vôi
Bà têm vội miếng trầu
còng lưng kéo mùa đông trải ra phơi nắng
thầm lặng
thở dài
nhớ mùa hoa gạo tháng ba
Bà nhớ về thuở rất xa
hồi vừa đôi chín
bàn tay nắm bàn tay bịn rịn
bước xuống thuyền sang sông
Bỏ lại bên kia con nước xuôi dòng
dường như phù sa đỏ nặng
cỏ lau bạc trắng
lời nguyền rụng xuống chân đê
Đông năm sau
cả ông tôi và người ấy không về
tuổi thanh xuân tạc vào mộ gió
bà tôi - mẹ góa con côi từ đó
Mỗi độ đường làng phủ đầy sắc đỏ
dường như ánh mắt bà tôi
bồi hồi
xúc động
đợi bước chân theo gió quay về.
_Tú Uyên_