Trong ca dao Việt Nam, những bài nói về tình yêu nam nữ, mỗi bài mỗi câu đều long lanh tỏa sáng như những nốt nhạc diệu kì trong giai điệu bất tận của tình yêu, cuộc sống. Đặc biệt những cung bậc của nỗi nhớ được khắc họa rõ nét với những khắc khoải khi xa cách, những lo lắng buồn phiền khi muốn bảo vệ mối tình chung thủy. Yêu nhau để rồi thương rồi nhớ, khi sợi “tơ hồng” đã buộc hai người xa lạ với nhau, trái tim thổn thức ngân rung nhịp đập của tình yêu.
Dưới đây là những bài ca dao tục ngữ nói về tình yêu buồn, bị bỏ rơi, yêu đơn phương..
Ca dao tình yêu buồn
Ai bày luật lệ làm chi
Để đôi con dì chẳng lấy được nhau
-
Ai biểu thương mà anh không nói
Đến bây giờ còn trách lỗi cho nhau
Hai nhà có cách xa đâu
An Vinh, An Thái còn câu hẹn hò
Dòng sông chung một con đò
Sao anh tiếc của chẳng đưa đồ hỏi xin
-
Ai đi muôn dặm non sông
Để ai chất chứa sầu đong vơi đầy
-
Ai làm cá bóng đi tu?
Ai làm nước mắt cá thu buồn rầu?
Phải chi ngoài biển có cầu
Em ra em vớt đoạn sầu cho anh
-
Ai làm cho bướm lìa hoa
Cho chim xanh nỡ bay qua vườn hồng
Ai đi muôn dặm non sông
Để ai chất chứa sầu đong vơi đầy?
-
Ai làm cho dạ em buồn
Cho con bướm lụy, chuồn chuồn lụy theo
Ai làm cho đó bỏ đăng
Cho lê quên lựu, cho trăng quên đèn
-
Ai ngờ ra dạ bạc đen
Say bên nhan sắc bỏ bên ngãi tình
Để cho em vò võ một mình
Tương tư khắc khoải, bệnh thất tình đầy vơi?
Trách thân mà lại giận trời..
-
Ân tình chưa đặng bao lâu
Tằm sao lại bỏ nghĩa dâu hỡi tằm
-
Anh buồn vì nỗi vân vi
Bạc lộn với chì, đôi chẳng xứng đôi
-
Anh đi đường ấy xa xa
Để em ôm bóng trăng tà năm canh
Nước non một gánh chung tình
Nhớ ai, ai có nhớ mình hay chăng?
-
Buồn như chàng còn chốn giải khuây
Buồn như em thắt thể xe dây buộc mình
-
Buồn riêng rồi lại tủi thầm
Một duyên, hai nợ, ba lầm lấy anh
Buồn riêng rồi lại tủi thầm
Hai tay áo vải ướt đầm cả hai
-
Buồn trông chênh chếch sao mai
Sao ơi, sao hỡi nhớ ai sao mờ?
Buồn trông con nhện giăng tơ
Nhện ơi nhện hỡi còn chờ mối ai?
-
Chiều chiều én liệng ngoài khơi
Thấy anh ba chốn bốn nơi mà buồn
-
Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Sông sâu nước chảy ruột đau từng hồi
Tội tình thiếp lắm chăng ơi!
Trầu ăn không đỏ vì vôi quệt già
Đêm nằm tủi phận trách ta
Trách vì căn số nên xa nghĩa chàng
Bấy lâu tưởng lấp suối vàng
Suối vàng không lấp, lấp đàng nghĩa nhân
-
Chim chuyền nhành ớt líu lo
Sầu ai nên nỗi ốm o gầy mòn
-
Chim chuyền nhành ớt líu lo
Tình thương quân tử ốm o gầy mòn
Tưởng rằng hữu thủy hữu chung
Ai hay như pháo nổ đùng xác tan
-
Chim kêu vườn thị, lâm lụy thêm buồn
Anh đi làm thợ luông tuồng bỏ em
-
Chữ thiên là trời, trời cao lồng lộng
Chữ địa là đất, đất rộng mênh mông
Chữ hà là sông, sông dài lai láng
Em hỏi anh rày quê quán ở đâu?
Chữ thiên là trời, trời cao lồng lộng
Chữ địa là đất, đất rộng thinh thinh
Nói ra sợ bạn buồn tình
Đêm nằm lụy nhỏ như bình nước nghiêng
-
Có thương thì thương cho chắc
Có bỏ thì bỏ cho luôn
Đừng theo cái thói ghe buôn
Khi vui thì ở, khi buồn thì đi
-
Con cá lý ngư sầu tư biếng lội
Con chim xa cành sầu cội biếng bay
Sao hôm còn đợi sao mai
Chồng mà xa vợ hỏi ai không buồn?
-
Con chim buồn, con chim bay về cội
Con cá buồn, con cá lội trong sông
Em buồn, em đứng em trông
Ngõ thì thấy ngõ, người không thấy người
-
Con chim buồn, chim bay về núi
Con cá buồn, cá chúi xuống ao
Anh buồn, cởi áo xem bâu
Em buồn, em thấy đâu đâu cũng buồn
-
Con dế kêu rỉ rả bên thành
Trời ơi! Nhớ ai đến nỗi thân hình héo hon
Đêm đông thân liễu gầy mòn
Càng nhìn trông thấy nước non càng sầu
-
Đã buồn lại giục cơn buồn
Mưa đông chưa tạnh, nước nguồn lại thêm
-
Đã thương nhau thì thương cho chắc
Bằng trục trặc thì trục trặc cho luôn
Đừng như con thỏ đầu truông
Khi vui giỡn bóng, khi buồn giỡn trăng
-
Đêm khuya thắp chút dầu dư
Tim lan cháy lụn, sầu tư một mình
-
Đêm nằm lưng chẳng bén giường
Cũng vì một nỗi người thương trao lời
Trao lời mà chẳng trao duyên
Để thương để thảm, để phiền cho nhau
-
Đêm qua chớp bể mưa nguồn
Đấy vui có biết đây buồn hay không?
-
Đêm qua chớp bể mưa nguồn
Hỏi người tri kỉ có buồn hay chăng?
Cá buồn cá lội tung tăng
Em buồn em biết đãi đằng cùng ai?
-
Em buồn vì đã lỡ duyên
Anh buồn vì chẳng được yên gia đình
-
Gió bên đông, động bên tây
Tuy rằng nói đấy nhưng đây chạnh lòng
-
Hai tay xách nước tưới trầu
Trầu bao nhiêu lá dạ sầu bấy nhiêu
-
Khi mưa, khi nắng luôn tuồng
Người buồn lại gặp cảnh buồn trớ trêu
-
Ngó lên đám đất thổ
Thấy bầy chim đỗ
Một con mổ
Chín mười con bay
Em thương anh từ chín tháng nay
Còn ba tháng nữa thì đầy một năm
Buồn sao buồn tối buồn tăm
Buồn ăn không đặng, buồn nằm không yên
Ví dù cha dứt mẹ riềng
Khổ em em chịu, em cũng nguyền theo anh
-
Ngồi buồn chẳng biết trách ai
Trách tằm kia chẳng đoái hoài tới dâu
Dâu kia hết lá vì tằm
Mối sầu biết kể mấy năm cho rồi
-
Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ
Nhớ ai, ai nhớ, bây giờ nhớ ai?
-
Sầu chi dạ đó kêu van
Sầu em chín chiếc xe loan chở đầy
-
Sầu đâu mà chẳng sầu đây
Sầu cá dưới nước, sầu cây trên rừng
Cá sầu cá chẳng quật đuôi
Như lan sầu huệ, như tôi sầu mình
-
Thương ai rồi lại nhớ ai
Mặt buồn rười rượi như khoai mới trồng
-
Vượn bồng con lên non hái trái
Đoạn sầu này để lại cho ai?
Dưới đây là những bài ca dao tục ngữ nói về tình yêu buồn, bị bỏ rơi, yêu đơn phương..
Ca dao tình yêu buồn

Ai bày luật lệ làm chi
Để đôi con dì chẳng lấy được nhau
-
Ai biểu thương mà anh không nói
Đến bây giờ còn trách lỗi cho nhau
Hai nhà có cách xa đâu
An Vinh, An Thái còn câu hẹn hò
Dòng sông chung một con đò
Sao anh tiếc của chẳng đưa đồ hỏi xin
-
Ai đi muôn dặm non sông
Để ai chất chứa sầu đong vơi đầy
-
Ai làm cá bóng đi tu?
Ai làm nước mắt cá thu buồn rầu?
Phải chi ngoài biển có cầu
Em ra em vớt đoạn sầu cho anh
-
Ai làm cho bướm lìa hoa
Cho chim xanh nỡ bay qua vườn hồng
Ai đi muôn dặm non sông
Để ai chất chứa sầu đong vơi đầy?
-
Ai làm cho dạ em buồn
Cho con bướm lụy, chuồn chuồn lụy theo
Ai làm cho đó bỏ đăng
Cho lê quên lựu, cho trăng quên đèn
-
Ai ngờ ra dạ bạc đen
Say bên nhan sắc bỏ bên ngãi tình
Để cho em vò võ một mình
Tương tư khắc khoải, bệnh thất tình đầy vơi?
Trách thân mà lại giận trời..
-
Ân tình chưa đặng bao lâu
Tằm sao lại bỏ nghĩa dâu hỡi tằm
-
Anh buồn vì nỗi vân vi
Bạc lộn với chì, đôi chẳng xứng đôi
-
Anh đi đường ấy xa xa
Để em ôm bóng trăng tà năm canh
Nước non một gánh chung tình
Nhớ ai, ai có nhớ mình hay chăng?
-
Buồn như chàng còn chốn giải khuây
Buồn như em thắt thể xe dây buộc mình
-
Buồn riêng rồi lại tủi thầm
Một duyên, hai nợ, ba lầm lấy anh
Buồn riêng rồi lại tủi thầm
Hai tay áo vải ướt đầm cả hai
-
Buồn trông chênh chếch sao mai
Sao ơi, sao hỡi nhớ ai sao mờ?
Buồn trông con nhện giăng tơ
Nhện ơi nhện hỡi còn chờ mối ai?
-
Chiều chiều én liệng ngoài khơi
Thấy anh ba chốn bốn nơi mà buồn
-
Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Sông sâu nước chảy ruột đau từng hồi
Tội tình thiếp lắm chăng ơi!
Trầu ăn không đỏ vì vôi quệt già
Đêm nằm tủi phận trách ta
Trách vì căn số nên xa nghĩa chàng
Bấy lâu tưởng lấp suối vàng
Suối vàng không lấp, lấp đàng nghĩa nhân
-
Chim chuyền nhành ớt líu lo
Sầu ai nên nỗi ốm o gầy mòn
-
Chim chuyền nhành ớt líu lo
Tình thương quân tử ốm o gầy mòn
Tưởng rằng hữu thủy hữu chung
Ai hay như pháo nổ đùng xác tan
-
Chim kêu vườn thị, lâm lụy thêm buồn
Anh đi làm thợ luông tuồng bỏ em
-
Chữ thiên là trời, trời cao lồng lộng
Chữ địa là đất, đất rộng mênh mông
Chữ hà là sông, sông dài lai láng
Em hỏi anh rày quê quán ở đâu?
Chữ thiên là trời, trời cao lồng lộng
Chữ địa là đất, đất rộng thinh thinh
Nói ra sợ bạn buồn tình
Đêm nằm lụy nhỏ như bình nước nghiêng
-
Có thương thì thương cho chắc
Có bỏ thì bỏ cho luôn
Đừng theo cái thói ghe buôn
Khi vui thì ở, khi buồn thì đi
-
Con cá lý ngư sầu tư biếng lội
Con chim xa cành sầu cội biếng bay
Sao hôm còn đợi sao mai
Chồng mà xa vợ hỏi ai không buồn?
-
Con chim buồn, con chim bay về cội
Con cá buồn, con cá lội trong sông
Em buồn, em đứng em trông
Ngõ thì thấy ngõ, người không thấy người
-
Con chim buồn, chim bay về núi
Con cá buồn, cá chúi xuống ao
Anh buồn, cởi áo xem bâu
Em buồn, em thấy đâu đâu cũng buồn
-
Con dế kêu rỉ rả bên thành
Trời ơi! Nhớ ai đến nỗi thân hình héo hon
Đêm đông thân liễu gầy mòn
Càng nhìn trông thấy nước non càng sầu
-
Đã buồn lại giục cơn buồn
Mưa đông chưa tạnh, nước nguồn lại thêm
-
Đã thương nhau thì thương cho chắc
Bằng trục trặc thì trục trặc cho luôn
Đừng như con thỏ đầu truông
Khi vui giỡn bóng, khi buồn giỡn trăng
-
Đêm khuya thắp chút dầu dư
Tim lan cháy lụn, sầu tư một mình
-
Đêm nằm lưng chẳng bén giường
Cũng vì một nỗi người thương trao lời
Trao lời mà chẳng trao duyên
Để thương để thảm, để phiền cho nhau
-
Đêm qua chớp bể mưa nguồn
Đấy vui có biết đây buồn hay không?
-
Đêm qua chớp bể mưa nguồn
Hỏi người tri kỉ có buồn hay chăng?
Cá buồn cá lội tung tăng
Em buồn em biết đãi đằng cùng ai?
-
Em buồn vì đã lỡ duyên
Anh buồn vì chẳng được yên gia đình
-
Gió bên đông, động bên tây
Tuy rằng nói đấy nhưng đây chạnh lòng
-
Hai tay xách nước tưới trầu
Trầu bao nhiêu lá dạ sầu bấy nhiêu
-
Khi mưa, khi nắng luôn tuồng
Người buồn lại gặp cảnh buồn trớ trêu
-
Ngó lên đám đất thổ
Thấy bầy chim đỗ
Một con mổ
Chín mười con bay
Em thương anh từ chín tháng nay
Còn ba tháng nữa thì đầy một năm
Buồn sao buồn tối buồn tăm
Buồn ăn không đặng, buồn nằm không yên
Ví dù cha dứt mẹ riềng
Khổ em em chịu, em cũng nguyền theo anh
-
Ngồi buồn chẳng biết trách ai
Trách tằm kia chẳng đoái hoài tới dâu
Dâu kia hết lá vì tằm
Mối sầu biết kể mấy năm cho rồi
-
Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ
Nhớ ai, ai nhớ, bây giờ nhớ ai?
-
Sầu chi dạ đó kêu van
Sầu em chín chiếc xe loan chở đầy
-
Sầu đâu mà chẳng sầu đây
Sầu cá dưới nước, sầu cây trên rừng
Cá sầu cá chẳng quật đuôi
Như lan sầu huệ, như tôi sầu mình
-
Thương ai rồi lại nhớ ai
Mặt buồn rười rượi như khoai mới trồng
-
Vượn bồng con lên non hái trái
Đoạn sầu này để lại cho ai?