• Kể từ khi các bạn đọc được Thông báo này. Tất cả Khách truy cập trên Văn Đàn chỉ có thể xem bài viết và không thể gửi được góp ý hay ý kiến cá nhân. Vui lòng bạn hãy Đăng Ký để trở thành một thành viên của Văn Đàn, các bạn mới có đầy đủ quyền truy cập trên Văn Đàn. Việc Đăng Ký hoàn toàn miễn phí và rất nhanh chóng.
    Thân!

Thơ Nước Ngoài Chàng trai vùng Shropshire (A Shropshire lad)

Thiên Sầu
  • Lượt xem 2K
  • Trả lời: 7
"A Shropshire Lad" (Chàng trai vùng Shropshire) là tập thơ đầu tiên được xuất bản vào năm 1896 bằng chi phí của bản thân Housman sau khi rất nhiều nhà xuất bản từ chối, với sự ngạc nhiên của tất cả các sinh viên và đồng nghiệp của ông. Đầu tiên, tập thơ bán rất chậm, nhưng trong cuộc chiến tranh người Boer lần thứ hai, với những miêu tả của Housman mang nét hoài cổ và nỗi nhớ về cuộc sống nông thôn với cái chết của những người trai trẻ đã đánh đúng vào tâm lý của các độc giả người Anh, và tập thơ trở thành một cuốn sách bán chạy. Sau đó, Chiến tranh Thế giới thứ nhất càng khiến cho nhiều người mua nó hơn.

Arthur Somervell và những nhà soạn nhạc khác đã được tạo cảm hứng từ những lời lẽ mộc mạc mang âm điệu dân ca của những bài thơ, và hầu hết các bài thơ được phổ nhạc bởi George Butterworth và Ralgh Vaughan Williams, và những bài khác được phổ nhạc bởi Ivor Gurney, John Ireland và Ernest John Moeran

Housman vô cùng ngạc nhiên bởi sự thành công của "A Shropshire Lad" bởi vì, giống như tất cả những bài thơ khác của ông, nó đầy màu sắc bi quan và nỗi ám ảnh bởi cái chết, không còn niềm ủi an của tôn giáo. Được đặt trong một bối cảnh một nửa là những tưởng tượng về vùng nông thôn Shropshire, "vùng đất của sự mất mát" (thực ra thì Housman đã viết hầu hết những bài thơ này trước khi đến thăm Shropshire), những bài thơ đã khám phá được sự phù phiếm của tình yêu, sư đổ nát của tuổi trẻ với một phong cách sống nhàn nhã, giản đơn mà rất nhiều nhà phê bình hồi đó cho rằng nó "quá cũ kỹ" khi so với những nhà thơ Lãng mạn chứa chan tình cảm. Bản thân Housman cũng bị ảnh hưởng bởi những bài hát của William Shakespeare, những bản Ballad nhẹ nhàng của người Scot và Heinrich Heine, nhưng lại đặc biệt phủ nhận bất cứ ảnh hưởng nào của văn học cổ Hy Lạp và Latin trong thơ của ông.

Ở dưới đây, các bài thơ của Housman được đánh số, và tên của một số bài được đặt theo câu đầu của bài thơ.


Poem I: 1887

From Clee to heaven the beacon burns,
The shires have seen it plain,
From north and south the sign returns
And beacons burn again.

Look left, look right, the hills are bright,
The dales are light between,
Because 'tis fifty years to-night
That God has saved the Queen.

Now, when the flame they watch not towers
About the soil they trod,
Lads, we'll remember friends of ours
Who shared the work with God.

To skies that knit their heartstrings right,
To fields that bred them brave,
The saviours come not home to-night:
Themselves they could not save.

It dawns in Asia, tombstones show
And Shropshire names are read;
And the Nile spills his overflow
Beside the Severn's dead.

We pledge in peace by farm and town
The Queen they served in war,
And fire the beacons up and down
The land they perished for.

"God save the Queen" we living sing,
From height to height 'tis heard;
And with the rest your voices ring,
Lads of the Fifty-third.

Oh, God will save her, fear you not:
Be you the men you've been,
Get you the sons your fathers got,
And God will save the Queen.

Dịch nghĩa

Từ đỉnh đồi Clee tới thiên đàng, có những đuốc làm hiệu cháy sáng
Cả vùng đồi hiện lên rõ ràng
Từ phía bắc và phía nam, dấu hiệu thay đổi
Và những ngọn đuốc lại cháy lên

Nhìn qua trái, nhìn qua phải, những ngọn đồi sáng trưng
Ở giữa, những thung lũng rực sáng
Bởi đêm nay kỷ niệm 50 năm
Chúa che chở Nữ hoàng

Giờ đây, khi ngọn lửa mà họ thấy không phải
Những đồn luỹ pháo đài về những vùng đất họ đi qua
Các, chúng ta sẽ nhớ đến những người bạn của mình
Những người đã lên thiên đàng với Chúa

Gửi những bầu trời đã kết nối những tình cảm sâu xa của họ
Gửi những cánh đồng đã cho họ lòng can đảm
Những người lính không trở về đêm nay
Họ không thể cứu chính bản thân mình

Ở Châu Á mặt trời mọc, chiếu rõ những bia mộ
Trên đó có những cái tên ở vùng Shropshire
Và nước sông Nile chảy tràn trề
Bên cạnh dòng sông Severn khô cạn

Chúng tôi thề danh dự trong hoà bình bởi cánh đồng và thị trấn
Nữ hoàng - người chúng tôi phục vụ trong chiến tranh
Và đốt lên những ngọn đuốc, khắp nơi
Trên vùng đất mà họ sẵn sàng hy sinh để gìn giữ

Chúng ta vẫn hát "Chúa che chở Nữ Hoàng"
Bài hát vang lên khắp mọi nơi,
Tiếng của chúng ta vang lên
Những chàng trai của năm 53

God vẫn che chở Nữ Hoàng, anh đừng lo lắng
Hãy là chính anh, như anh vẫn thế
Hãy là đứa con trai của bố anh
Và Chúa sẽ che chở Nữ Hoàng


"God saves the Queen" - Tên bài hát (đã trở thành quốc ca của Anh và một số nước như New Zealand, Australia, Canada...) ca ngợi Nữ Hoàng (hoặc là vua) trong những dịp lễ.
Clee: Tên một vùng đồi ở Shropshire
Severn: Tên con sông dài nhất nước Anh, và con sông này chảy qua vùng Shropshire
 
7 Bình luận
Poem I

Bản dịch của Cammy:

Đuốc hiệu rực lên từ Clee tới thiên đàng
Cả vùng đồi hiển hiện trong đêm tối
Dấu hiệu bùng lên, từ bắc chí nam
Những ngọn đuốc nối nhau rực cháy

Nhìn cả hai bên, những quả đồi rực sáng
Thung lũng ở giữa chìm trong ánh vàng
Bởi đêm nay năm mươi năm kỷ niệm
Chúa đã che chở Nữ Hoàng

Giờ đây, khi ngọn lửa không phải là thành lũy
Trông những vùng đất họ đã đặt chân
Chúng ta sẽ nhớ đến những người bạn cũ
Đã gặp Chúa trên thiên đàng

Gửi bầu trời đan kết những niềm rung cảm
Gửi những cánh đồng đã cho lòng can đảm
Những người lính không về nhà đêm nay
Bản thân mình họ không thể giữ...

Bình minh ở Á Châu soi tỏ bao bia mộ
Có những cái tên Shropshire
Nước sông Nile vẫn chảy tràn trề
Bên cạnh dòng Severn khô cạn

Ta thề vì hòa bình cho quê hương xứ sở
Vì Nữ Hoàng trong những cuộc chiến tranh
Đốt rực lên những ngọn đuốc vàng
Nơi quê hương ta hi sinh gìn giữ

"Chúa che chở Nữ Hoàng" ta vẫn hát
Bài hát vang lên ở khắp mọi nơi
Hòa trong tiếng của muôn người
Năm 53, các chàng trai dũng cảm

Chúa vẫn che chở Nữ Hoàng, anh đừng sợ
Hãy là anh, như anh vẫn thế
Hãy là đưa con trai của bố anh
Nữ Hoàng còn có Chúa che chở.
 
Poem II

Loveliest of trees, the cherry now
Is hung with bloom along the bough,
And stands about the woodland ride
Wearing white for Eastertide.

Now, of my threescore years and ten,
Twenty will not come again,
And take from seventy springs a score,
It only leaves me fifty more.

And since to look at things in bloom
Fifty springs are little room,
About the woodlands I will go
To see the cherry hung with snow.

Dịch nghĩa

Duyên dáng nhất trong các loài cây, cây anh đào
đang treo những chùm hoa trùm kín cành cây
Đứng ngay bên cạnh con đường mòn trong rừng
Sau lễ phục sinh, cây khoác một màu trắng muốt

Lúc này tuổi tôi đã đến bảy mươi
Tuổi hai mươi sẽ không trở lại nữa
Và lấy hai mươi xuân từ tuổi bảy mươi ấy
Tôi chỉ còn năm mươi xuân nữa

Và bởi vì nhìn vào những thứ đang nở rộ
Năm mươi tuổi xuân mới thật là ngắn ngủi
Tôi sẽ đi vào những khu rừng
Để xem những câu anh đào treo đầy bông tuyết
 

Poem II

Bản dịch của Vũ Hoàng Linh:


Đẹp nhất trong các loài cây, anh đào khoe sắc
Bằng những bông hoa nở rộ trên cành
Dọc con đường xe ngựa chạy qua rừng
Trang phục trắng mặc cho mùa lễ thánh.

Còn tôi, ở tuổi bảy mươi của cuộc đời
Khi tuổi hai mươi sẽ không bao giờ quay lại
Nếu lấy hai mươi xuân của cuộc đời tôi
Tôi sẽ còn năm mươi xuân sắp tới.

Khi nhìn những bông hoa tưng bừng nở
Năm mươi xuân thực ngắn ngủi quá chừng
Tôi sẽ đi dọc theo con đường rừng
Để ngắm hoa anh đào trên tuyết trắng

+++++

Bản dịch của Cammy:

Cây anh đào là loài duyên dáng nhất
Với những trùm hoa treo kín trên cành
Bên cạnh đường mòn xuyên qua cánh rừng
Sau Phục Sinh, cây khoác màu trắng muốt

Lúc này ta bước sang tuổi bảy mươi
Chẳng bao giờ tuổi hai mươi trở lại
Hai mươi xuân từ tuổi bảy mươi ấy
Chỉ còn lại năm mươi năm cho ta

Nhìn ngắm những bông hoa đang nở rộ
Năm mươi xuân kia thật ít ỏi làm sao
Trên đường rừng kia ta sẽ đi vào...
Để ngắm hoa treo đầy cây như bông tuyết.

Em ngẩn ngơ ngắm khoảng trời chiều
Khoảng trời yên ả, nét phiêu diêu
Em lơ đãng vẽ anh lên đó
Vẽ cạnh tên anh, một chữ yêu

________________________________

Kìa duyên dáng nhất, anh đào
Những chùm hoa trắng nở treo kín cành
Trên con đường giữa rừng xanh
Phục Sinh vừa hết, áo xinh trắng ngà

Bảy mươi vừa đếm tuổi ta
Tuổi đôi mươi ấy, giờ là... ngày xưa
Bớt đi hai chục có vừa?
Năm mươi xuân nữa còn chừa cho tôi

Nhìn hoa đang nở rạng ngời
Năm mươi xuân ấy có dài chi đâu
Con đường rừng ấy, tôi vào
Ngắm bao bông tuyết nở đều trên cây

+++++

Bản dịch của Hoàng Tâm:

Giờ đây đẹp nhất anh đào
Hoa treo phủ kín thấp cao đầy cành
Đứng bên lối nhỏ bìa rừng
Muốt màu áo trắng Phục sinh sáng ngời

Lúc này tôi đã bẩy mươi
Còn đâu trở lại cái thời hai mươi
Bớt đi hai chục tuổi tôi
Thì tôi còn có năm mươi tuổi tròn

Nhìn xem vạn vật xuân non
Năm mươi năm ngắn cỏn con mấy ngày
Tôi đi đến cánh rừng này
Nhìn anh đào phủ tuyết dầy cành treo

+++++

Bản dịch của Mai Hoa:

Đáng yêu nhất, cây anh đào
Bao phủ bởi những chùm hoa xinh xắn
Bên đường nhỏ, cây anh đào đang đứng
Sau lễ phục sinh,mặc áo trắng tinh khôi

Bây giờ tôi đang tuổi bảy mươi
Xuân hai mươi không bao giờ trở lại
Nhưng nếu lấy hai mươi xuân ấy
Sẽ còn lại của tôi năm mươi mùa xuân

Khi nhìn vào những chùm hoa đang bung ra
Nghĩ lại thấy năm mươi xuân ngắn ngủi
Rồi tôi sẽ đi vào những khu rừng nhỏ
Để ngắm anh đào treo đầy tuyết trên cây.

+++++

Bản dịch của Hoang Thanh Thai:

Đáng yêu nhất giữa các loài cây,
Hoa anh đào trên cành rực nở,
dọc hai bên con đường rừng xứ sở
khoác trên mình màu tuyết lễ phục sinh.

Bảy mươi xuân đã qua của đời mình,
tuổi hai mươi chẳng bao giờ trở lại,
và nếu đời bớt hai mươi, còn lại
năm mươi mùa xuân chẵn nữa thôi.

Từ khi tôi ngắm hoa nở trên cành
năm mươi xuân đời trôi qua thật lẹ,
con đường rừng tôi sẽ đi dọc, để
ngắm anh đào giữa tuyết trắng bao la.

+++++
 
Poem III: The recruit

Leave your home behind, lad,
And reach your friends your hand,
And go, and luck go with you
While Ludlow tower shall stand.

Oh, come you home of Sunday
When Ludlow streets are still
And Ludlow bells are calling
To farm and lane and mill,

Or come you home of Monday
When Ludlow market hums
And Ludlow chimes are playing
"The conquering hero comes,"

Come you home a hero,
Or come not home at all,
The lads you leave will mind you
Till Ludlow tower shall fall.

And you will list the bugle
That blows in lands of morn,
And make the foes of England
Be sorry you were born.

And you till trump of doomsday
On lands of morn may lie,
And make the hearts of comrades
Be heavy where you die.

Leave your home behind you,
Your friends by field and town:
Oh, town and field will mind you
Till Ludlow tower is down.
 
Poem III: The recruit


Bản dịch của Hải Nguyệt:

Bỏ lại quê hương nào chàng trai nhỏ
Chớ nắm tay chúng bạn quá lâu
Đi đi thôi cùng may mắn nhiệm màu
Khi tháp Ludlow mãi còn đứng đợi...

Hãy nghĩ được về nhà vào ngày Chúa Nhật
Khi phố Ludlow đổ bóng xiên
Từng dãy chuông vang hồi liên miên
Trang trại, cối xay ngoài đường mòn còn vọng

Hoặc khi cậu về nhà vào thứ hai
Giữa chợ Ludlow tíu tít tiếng người
Chuông nhỏ trên tháp Ludlow ngày lễ thánh
Gọi cậu - người hùng từng tiếng hoan ca.

Trở về đây, khi ấy cậu anh hùng
Khác đa số không trở về nhóc ạ
Đám bạn cùng lứa cậu liệu rằng có nhớ
Khi tháp Ludlow buồn đổ từng khúc tiễn đưa.

Và cậu sẽ nghe đâu đó tiếng kèn
Thổi hàng sáng nơi đây - trên mảnh đất
Dọa lũ kẻ thù nước Anh hèn nhát
Bắt chúng đền bù tội lỗi gây nên.

Tiếng kèn còn vang đến ngày tận cùng
Trên những miền đất, bạn cậu còn ngủ lại
Và khiến trái tim kẻ đồng chí bi ai
Hãy còn giận ngay cả khi cậu chết.

Bỏ lại quê hương nào chàng trai nhỏ
Đám bạn bè nơi ruộng đất, đồng quê
Tất cả sẽ nhớ cậu thôi cậu nhỏ
Cho đến khi tháp Ludlow chẳng còn.
 
Poem IV: Reveille

Wake: the silver dusk returning
Up the beach of darkness brims,
And the ship of sunrise burning
Strands upon the eastern rims.

Wake: the vaulted shadow shatters,
Trampled to the floor it spanned,
And the tent of night in tatters
Straws the sky-pavilioned land.

Up, lad, up, 'tis late for lying:
Hear the drums of morning play;
Hark, the empty highways crying
"Who'll beyond the hills away?"

Towns and countries woo together,
Forelands beacon, belfries call;
Never lad that trod on leather
Lived to feast his heart with all.

Up, lad: thews that lie and cumber
Sunlit pallets never thrive;
Morns abed and daylight slumber
Were not meant for man alive.

Clay lies still, but blood's a rover;
Breath's a ware that will not keep.
Up, lad: when the journey's over
There'll be time enough to sleep.
 
Poem V

Oh see how thick the goldcup flowers
Are lying in field and lane,
With dandelions to tell the hours
That never are told again.
Oh may I squire you round the meads
And pick you posies gay?
-- 'Twill do no harm to take my arm.
"You may, young man, you may."

Ah, spring was sent for lass and lad,
'Tis now the blood runs gold,
And man and maid had best be glad
Before the world is old.
What flowers to-day may flower to-morrow,
But never as good as new.
-- Suppose I wound my arm right round --
"'Tis true, young man, 'tis true."

Some lads there are, 'tis shame to say,
That only court to thieve,
And once they bear the bloom away
'Tis little enough they leave.
Then keep your heart for men like me
And safe from trustless chaps.
My love is true and all for you.
"Perhaps, young man, perhaps."

Oh, look in my eyes then, can you doubt?
-- Why, 'tis a mile from town.
How green the grass is all about!
We might as well sit down.
-- Ah, life, what is it but a flower?
Why must true lovers sigh?
Be kind, have pity, my own, my pretty, --
"Good-bye, young man, good-bye."
 
Top Bottom