Chiết Dương Liễu Chi Từ
Nguyên tác: Đoàn Thành Thức
折楊柳枝詞
枝枝交影鎖長門
嫩色曾沾雨露恩
鳳輦不來春欲盡
空留鶯語到黃昏
段成式
Chiết Dương Liễu Chi Từ.
Chi chi giao ảnh tỏa Trường Môn
Nộn sắc tằng triêm vũ lộ ân
Phụng liễn bất lai xuân dục tận
Không lưu oanh ngữ đáo hoàng hôn
Đoàn Thành Thức
Dich nghĩa:
(bài ca “Cành Dương Liễu Gãy”)
([cung nữ như]những cành liễu phủ kín cung Trường Môn)
(lúc còn tươi trẻ từng được hưởng ơn mưa móc [của vua])
(xe phượng [chở vua] không đến, xuân sắc gần tàn phai)
(chiều đến, chỉ còn tiếng chim oanh trên không trung)
Bản dịch của SongNguyễn HànTú
Cành Dương Liễu Gãy
Phủ kín Trường Môn liễu thắm màu
Nét thơ xưa đã thấm ơn sâu
Xuân gần tàn úa, không xe phượng
Vẳng tiếng chim oanh giọng nhuốm sầu
--Bản dịch của Phụng Hà--
Như cành liễu thắm xoả cung môn,
Tuổi xanh từng được chúa ban ợn
Xuân sắp tàn, xe loan chẳng đến,
Từng không oanh hót báo hoàng hôn
--Bản dịch của Nguyễn phước Hậu--
Cung phi như liễu Trường Môn
Còn xuân còn được hưởng ơn mặt rồng
Sắc tàn xe phượng ngóng trông
Chỉ nghe chim hót trên không báo chiều.
--Bản dịch của Nguyễn Minh--
Trường Môn phủ kín liễu xanh
Thơ ngây đã hưởng ơn lành vua ban
Nay xe không tới, xuân tàn
Trên không oanh báo chiều vàng quạnh hiu.
--Bản dịch của Anh Nguyên--
Cành liễu gẫy
Trường-Môn, dương liễu rợp cây,
Thơ ngây từng thấm nhuần đầy móc mưa.
Xuân tàn, xe phượng, vẫn chờ,
Chim oanh còn hót đến vừa hoàng hôn...
--Bản dịch của Lê Nguyễn Lưu--
Chằng chịt Trường môn rợp bóng cây,
Nhuần ơn mưa móc vẻ thơ ngây.
Xe vua chẳng tới xuân hồ hết,
Oanh gọi hoàng hôn tiếng vọng đầy.
--Bản dịch của Viên Thu--
Bao liễu Trường môn rợp bóng quanh,
Hàm ơn mưa móc thưở tơ xanh.
Xe vua không đến, xuân tàn úa,
Chiều tận tầng không lạc tiếng oanh.
Nguyên tác: Đoàn Thành Thức
折楊柳枝詞
枝枝交影鎖長門
嫩色曾沾雨露恩
鳳輦不來春欲盡
空留鶯語到黃昏
段成式
Chiết Dương Liễu Chi Từ.
Chi chi giao ảnh tỏa Trường Môn
Nộn sắc tằng triêm vũ lộ ân
Phụng liễn bất lai xuân dục tận
Không lưu oanh ngữ đáo hoàng hôn
Đoàn Thành Thức
Dich nghĩa:
(bài ca “Cành Dương Liễu Gãy”)
([cung nữ như]những cành liễu phủ kín cung Trường Môn)
(lúc còn tươi trẻ từng được hưởng ơn mưa móc [của vua])
(xe phượng [chở vua] không đến, xuân sắc gần tàn phai)
(chiều đến, chỉ còn tiếng chim oanh trên không trung)
Bản dịch của SongNguyễn HànTú
Cành Dương Liễu Gãy
Phủ kín Trường Môn liễu thắm màu
Nét thơ xưa đã thấm ơn sâu
Xuân gần tàn úa, không xe phượng
Vẳng tiếng chim oanh giọng nhuốm sầu
--Bản dịch của Phụng Hà--
Như cành liễu thắm xoả cung môn,
Tuổi xanh từng được chúa ban ợn
Xuân sắp tàn, xe loan chẳng đến,
Từng không oanh hót báo hoàng hôn
--Bản dịch của Nguyễn phước Hậu--
Cung phi như liễu Trường Môn
Còn xuân còn được hưởng ơn mặt rồng
Sắc tàn xe phượng ngóng trông
Chỉ nghe chim hót trên không báo chiều.
--Bản dịch của Nguyễn Minh--
Trường Môn phủ kín liễu xanh
Thơ ngây đã hưởng ơn lành vua ban
Nay xe không tới, xuân tàn
Trên không oanh báo chiều vàng quạnh hiu.
--Bản dịch của Anh Nguyên--
Cành liễu gẫy
Trường-Môn, dương liễu rợp cây,
Thơ ngây từng thấm nhuần đầy móc mưa.
Xuân tàn, xe phượng, vẫn chờ,
Chim oanh còn hót đến vừa hoàng hôn...
--Bản dịch của Lê Nguyễn Lưu--
Chằng chịt Trường môn rợp bóng cây,
Nhuần ơn mưa móc vẻ thơ ngây.
Xe vua chẳng tới xuân hồ hết,
Oanh gọi hoàng hôn tiếng vọng đầy.
--Bản dịch của Viên Thu--
Bao liễu Trường môn rợp bóng quanh,
Hàm ơn mưa móc thưở tơ xanh.
Xe vua không đến, xuân tàn úa,
Chiều tận tầng không lạc tiếng oanh.