CHIỀU TỐI TRÔNG CẢNH NHỚ NGƯỜI
Gió xuân như vó ngựa lao qua
Tịch mịch lòng người lớp sóng hoa
Sen trút áo hồng trên nước chảy
Nhạn băng ải vắng giữa chiều tà
Hình thù kỳ quặc màu mây xám
Dung mạo thân quen sắc nguyệt ngà
Đầu cỏ ma trơi đêm ký viễn
Tình nương nghìn dặm nhớ vô bờ
_Du Tử_