ĐỘC TẤU KHÚC BUỒN
Cung
Mình ta lặng lẽ với cây đàn
Diễn tả vui buồn chuyện thế gian
Bổng vũ ngày nao thề hứa đượm
Trầm thuơng thuở nọ ái ân tràn
Sương nhoè mộng vỡ lời ai oán
Bãi lảnh duyên sầu lệ chứa chan
Lạc phím trùng dây nào đã hiểu
Vì đâu não nuột cảnh phai tàn
Thương
Diễn tả vui buồn chuyện thế gian
Vườn hoa vội nở ý xuân tràn
Bên hè rũ rượi tình xưa oán
Trước sảnh tơi bời bụi cũ chan
Nắng toả mưa vầy cây đã lụi
Cành rơi nhuỵ rã gốc chưa tàn
Quyên vừa gáy rộ chừng như oải
Tưởng nhớ hồn uyên lặng lẽ đàn
Giốc
Trầm thương thuở nọ ái ân tràn
Vẳng tiếng tiêu về ngỡ giọt chan
Đó kẻ say vờ chân mỏi rã
Kìa ai khóc hộ buổi suy tàn
Oanh vờn gốc phượng mà đau sáo
Trống giục giàn sênh vẫn khổ đàn
Mỗi cuộc chia lìa bao khắc khoải
Ghi đầy vết hận giữa trần gian
Chuỷ
Bãi lảnh duyên sầu lệ chứa chan
Lầu hoang quạnh quẽ ánh trăng tàn
Hồng nhan trải giấy buồn tay vẽ
Lãng tử nhìn mây lặng tiếng đàn
Khúc hỷ tao phùng rơi ngập bãi
Chương hờn giã biệt phủ đầy gian
Phiền lo tưởng cạn nguồn cơn dứt
Bỗng chợt vầng dương toả ánh tràn
Vũ
Vì đâu não nuột cảnh phai tàn
Khiến kẻ hiền nhân đập vỡ đàn?
Nhã nhạc khơi buồn trôi nửa khắc
Ta bà chất khổ nghẽn vài gian
Ngàn năm chẳng thẹn cơn tròn khuyết
Vạn thế hằng đau lẽ vợi tràn
Thả giấc phù hoa miền viễn địa
Nghiêng bình rượu đỏ tháng ngày chan
Nam Anh. 26/11/2016
Cung
Mình ta lặng lẽ với cây đàn
Diễn tả vui buồn chuyện thế gian
Bổng vũ ngày nao thề hứa đượm
Trầm thuơng thuở nọ ái ân tràn
Sương nhoè mộng vỡ lời ai oán
Bãi lảnh duyên sầu lệ chứa chan
Lạc phím trùng dây nào đã hiểu
Vì đâu não nuột cảnh phai tàn
Thương
Diễn tả vui buồn chuyện thế gian
Vườn hoa vội nở ý xuân tràn
Bên hè rũ rượi tình xưa oán
Trước sảnh tơi bời bụi cũ chan
Nắng toả mưa vầy cây đã lụi
Cành rơi nhuỵ rã gốc chưa tàn
Quyên vừa gáy rộ chừng như oải
Tưởng nhớ hồn uyên lặng lẽ đàn
Giốc
Trầm thương thuở nọ ái ân tràn
Vẳng tiếng tiêu về ngỡ giọt chan
Đó kẻ say vờ chân mỏi rã
Kìa ai khóc hộ buổi suy tàn
Oanh vờn gốc phượng mà đau sáo
Trống giục giàn sênh vẫn khổ đàn
Mỗi cuộc chia lìa bao khắc khoải
Ghi đầy vết hận giữa trần gian
Chuỷ
Bãi lảnh duyên sầu lệ chứa chan
Lầu hoang quạnh quẽ ánh trăng tàn
Hồng nhan trải giấy buồn tay vẽ
Lãng tử nhìn mây lặng tiếng đàn
Khúc hỷ tao phùng rơi ngập bãi
Chương hờn giã biệt phủ đầy gian
Phiền lo tưởng cạn nguồn cơn dứt
Bỗng chợt vầng dương toả ánh tràn
Vũ
Vì đâu não nuột cảnh phai tàn
Khiến kẻ hiền nhân đập vỡ đàn?
Nhã nhạc khơi buồn trôi nửa khắc
Ta bà chất khổ nghẽn vài gian
Ngàn năm chẳng thẹn cơn tròn khuyết
Vạn thế hằng đau lẽ vợi tràn
Thả giấc phù hoa miền viễn địa
Nghiêng bình rượu đỏ tháng ngày chan
Nam Anh. 26/11/2016