Đôi khi tôi không thích mang kính cận
Để quanh mình luôn mờ ảo lâng lâng,
Chỉ còn sắc màu lung linh nhảy nhót
Thoắt ở xa xăm, thoắt lại thật gần.
Đôi khi đâu cần kính cận đâu em,
Để xung quanh mọi thứ như êm đềm.
Thấp thoáng bóng ai, như quen như lạ
Gật đầu chào, cần chi lạ hay quen.
Đôi khi đâu cần trông thật rõ, thật xa
Nhìn chung quanh mọi thứ thật hiền hòa
Tạm quên đi trắng đen , hay sai đúng
Để nhẹ lòng, quên phiền muộn trong ta.
Đôi khi chỉ cần mờ ảo thế thôi
Như người với người - chỉ cần đãi bôi
Biết làm chi đâu hư đâu thực
Mọi thứ nhẹ nhàng, và thời gian vẫn trôi.
Đôi khi chỉ muốn nhìn mọi vật mơ hồ
Tưởng như mình tan chảy vào hư vô,
Trong khoảnh khắc thời gian như cô đọng
Tạm thoát ra khỏi cuộc sống xô bồ.
Đôi khi tôi không thích mang kính cận...
Để quanh mình luôn mờ ảo lâng lâng,
Chỉ còn sắc màu lung linh nhảy nhót
Thoắt ở xa xăm, thoắt lại thật gần.
Đôi khi đâu cần kính cận đâu em,
Để xung quanh mọi thứ như êm đềm.
Thấp thoáng bóng ai, như quen như lạ
Gật đầu chào, cần chi lạ hay quen.
Đôi khi đâu cần trông thật rõ, thật xa
Nhìn chung quanh mọi thứ thật hiền hòa
Tạm quên đi trắng đen , hay sai đúng
Để nhẹ lòng, quên phiền muộn trong ta.
Đôi khi chỉ cần mờ ảo thế thôi
Như người với người - chỉ cần đãi bôi
Biết làm chi đâu hư đâu thực
Mọi thứ nhẹ nhàng, và thời gian vẫn trôi.
Đôi khi chỉ muốn nhìn mọi vật mơ hồ
Tưởng như mình tan chảy vào hư vô,
Trong khoảnh khắc thời gian như cô đọng
Tạm thoát ra khỏi cuộc sống xô bồ.
Đôi khi tôi không thích mang kính cận...