• Kể từ khi các bạn đọc được Thông báo này. Tất cả Khách truy cập trên Văn Đàn chỉ có thể xem bài viết và không thể gửi được góp ý hay ý kiến cá nhân. Vui lòng bạn hãy Đăng Ký để trở thành một thành viên của Văn Đàn, các bạn mới có đầy đủ quyền truy cập trên Văn Đàn. Việc Đăng Ký hoàn toàn miễn phí và rất nhanh chóng.
    Thân!

KHÔNG GHEN

PHONG
  • Lượt xem 442
  • Trả lời: 0
KHÔNG GHEN...

Anh say nắng...nàng biết! Cô ấy là người làm chung văn phòng với anh. Nhiều năm yêu nhau nhưng chỉ gặp nhau cuối tuần do công việc. Anh thường xuyên đi làm xa nhà.
Hôm nay nàng nhận dạy một hôm cho nhân viên hãng anh và cô ấy đang làm (cách nơi nàng ở hơn 500 km). Anh ngạc nhiên và hỏi sao nhận chi...xa quá, tốn công đi? Nàng chỉ cười và trả lời: công việc mà!

Đứng trước gương trong phòng tắm của khách sạn...nhìn mình và tự mỉm cười hài lòng. Với số tuổi 50...nàng trông hẳn còn trẻ lắm...chỉ khi nào nhìn kỹ vào ánh mắt người khác mới nhận thấy sự dày dặn của nàng. Trang điểm nhẹ, nàng chải lại mái tóc dài xõa ngang lưng bước ra. Mặc chiếc váy xanh dương đậm ngắn quá gối, chiếc áo sơ mi trắng mở một nút cổ, khoác vào chiếc áo vest cùng màu...Nàng chuẩn bị đi cùng anh đến nơi làm. Là chuyên viên quản trị tường lửa của lập trình thương mại nàng thường xuyên nhận lời dạy cách bảo vệ xâm nhập cho nhiều cơ sở...hôm nay cũng vậy.

Đến nơi, nàng vào phòng họp, kiểm tra danh sách học viên (có tên cô ấy), máy tính, máy chiếu hình...và vài thứ lặt vặt khác. Xem giờ...vẫn còn đủ thời gian. Nàng đến văn phòng anh làm nói anh cùng đi uống cà phê trước khi vào việc và cũng để gặp cô ấy. Vừa bước vào nàng đã nhận ra cô...một thiếu nữ chưa đến 30 tuổi khá xinh đẹp, hoạt bát! Chào mọi người xong nàng đến bên anh và hỏi có cùng đi uống cà phê với nàng không. Hơi do dự...nhưng anh cũng đứng lên cùng đi với nàng. Nói vài câu bình thường, uống xong ly cà phê, anh đưa nàng trở về phòng họp cũng là phòng dạy. Đã có một vài học viên nơi đó…(có cả cô ấy). Hôn phớt nhẹ lên môi anh, nàng bước đến bàn dành cho giảng viên, đưa danh sách cho mọi người ký tên… Nàng tự giới thiệu và bắt đầu bài giảng.

Trên bục giảng nàng không còn cái dáng vẻ mỏng mảnh dịu dàng như bình thường...bản chất cứng rắn, tự tin và quyết đoán hiện ra lồ lộ. Do cá tính này mà nàng có thể đứng vững hơn 20 năm trong một công sở điện tính với hơn 120 nhân viên mà nàng là một trong 3 nữ nhân viên duy nhất nơi đó. Không để ý đến cô ấy...nàng chú tâm vào công việc của mình, giảng và trả lời những câu hỏi. Không câu hỏi nào nàng bỏ qua, không một người nào lơ đãng khi nàng giải thích... Thời gian qua thật nhanh. Đến giờ nghỉ trưa, mọi người cùng đi ăn trưa với nhau - ngoại trừ cô ấy. Sau buổi cơm trưa tất cả trở lại phòng học nốt phần còn lại - ngoại trừ cô ấy. Cô ấy cáo bệnh xin nghỉ buổi chiều...

Xong việc, anh chờ nàng rồi cùng về khách sạn dùng cơm chiều. Nhấp ly rượu vang, dùng bữa cùng anh sau một ngày mệt mỏi, thành công...nàng thoải mái và hài lòng với chính mình. Về phòng thay đồ ra, quăng mình trên chiếc giường nệm êm ái nàng khép mắt dưỡng thần. Chợt nhận một chiếc hôn phớt nhẹ trên môi...nàng mở mắt nhìn anh...Anh trầm ngâm khẽ hỏi:
“Em biết rồi phải không?” Nàng gật đầu xác nhận! Anh xin lỗi và bảo mình say nắng, sẽ không có chuyện này xảy ra nữa! Nàng mỉm cười nhẹ nhàng nói: “Em biết!” Im lặng một lúc lâu, anh hỏi: “Em không ghen?” Nhìn thẳng vào mắt anh nàng trả lời: “Trước đây có thể có, nhưng giờ thì không!” “Tại sao?” “Không phải cô ta đã cáo bệnh không đến buổi dạy của em nữa sao? Vậy thì đã rõ, đâu có gì để em phải bận tâm.” Anh nhìn nàng một lúc lâu...rồi bật cười: “Em thật quỷ quái!” Bật cười...nàng rúc đầu vào lồng ngực anh và nói: “Ngủ sớm nha...mai em còn phải lái xe cả hơn 500 km về nữa!”

11.05.2021
TT-Thanh Trước
 
Top Bottom