KHUYẾT ĐỀ
Rừng hoang cảnh nhạt vẻ âu sầu
Kẻ đó,người đây lỡ nhịp cầu
Tri kỉ năm nào xa vạn dặm
Nợ duyên ngày ấy cách đôi đầu
Gió cùng mây vẫn tình êm mộng
Đêm với ta thôi rượu cạn bầu
Nâng chén tương tư cười thế thái
Ánh nhìn vô thức giữa ngàn sao
_Trần Thuỳ Linh_
HỌA TRANH
Cảnh tiêu sơ vẽ rất là sầu
Nỡ cất bước như nước dưới cầu
Cố níu chân người mưa giữa lối
Khó ngăn lòng khách nón trên đầu
Lấp đường giã biệt hoa nghìn cánh
Ráo bóng từ ly đuốc mấy bầu
Bức họa chàng nàng ương bướng lắm
Chủ nhân tranh khéo nhạo làm sao
_Du Tử_
Rừng hoang cảnh nhạt vẻ âu sầu
Kẻ đó,người đây lỡ nhịp cầu
Tri kỉ năm nào xa vạn dặm
Nợ duyên ngày ấy cách đôi đầu
Gió cùng mây vẫn tình êm mộng
Đêm với ta thôi rượu cạn bầu
Nâng chén tương tư cười thế thái
Ánh nhìn vô thức giữa ngàn sao
_Trần Thuỳ Linh_
HỌA TRANH
Cảnh tiêu sơ vẽ rất là sầu
Nỡ cất bước như nước dưới cầu
Cố níu chân người mưa giữa lối
Khó ngăn lòng khách nón trên đầu
Lấp đường giã biệt hoa nghìn cánh
Ráo bóng từ ly đuốc mấy bầu
Bức họa chàng nàng ương bướng lắm
Chủ nhân tranh khéo nhạo làm sao
_Du Tử_