KÝ ỨC THÁNG BA
Cây gạo đầu làng có tự bao giờ
Khi lớn lên đã thấy rồi sừng sững
Thân già nua chắt chiu màu đỏ rực
Mỗi xuân về như thắp lửa tháng ba.
Bà nói chỉ cần nhìn những cánh hoa
Biết năm bội thu hay mất mùa đói kém
Khăn vấn nhung đen môi trầu bỏm bẻm
Lưng còng thêm khi mỗi tháng ba qua.
Ai đã nghe về sự tích loài hoa
Hẳn sẽ yêu năm cánh màu đỏ rực
Như tín hiệu tình yêu hoài thổn thức
Chiếc đèn trời sáng mãi một niềm tin.
Ngọn hải đăng hùng vĩ ở trong tim
Là nỗi nhớ khôn nguôi người viễn xứ
Khi gạo thắp giữa mây trời ngọn lửa
Nhắc tháng ba nơi ấy mẹ đang chờ.
Con miệt mài câu chữ học làm thơ
Sao viết mãi chẳng nên màu hoa đỏ
Dải ruy băng năm cánh tròn rực rỡ
Thuở ngày xưa cô gái buộc tay chờ.
Chị lấy chồng năm ấy tuổi mộng mơ
Em buồn lắm còn đâu người trêu chọc
Mẹ lau mắt ra hiên nhà trộm khóc
Chắc thương con xa xứ vẫn dại khờ.
Bầy sẻ về tình tự dưới cơn mưa
Hoa rụng thắm cả buổi chiều giáp hạt
Ký ức cũ chạm vào tay bỏng rát
Nhắc tháng ba hoa vẫn đợi ta về.