Đôi lời về truyện:
Hôm nay có viết một bài viết vĩnh biệt Yahoo Messenger, sau khi viết xong bao nhiêu ký ức lùa về, đủ thứ để ta hoài niệm.
Lôi laptop ra và đăng nhập vào VPS ở Mỹ (VPS: máy chủ ảo có chức năng như một máy tính), màn hình quen thuộc hiện lên. Đúng như mình nghĩ, nick Yahoo của thằng bạn đã out ra rồi.
Châm điếu thuốc lên khẽ hít vào một hơi, lòng đủ thứ cảm xúc khó chịu nhưng dù sao cũng hoàn thành lời hứa với Nó. Không bao giờ offline!
Nhớ lại ngày xưa có viết một bài viết tên là Mãi Mãi Offline, đúng là tên Mãi Mãi Offline vì mình không muốn dấu tin thằng bạn đã mất với người yêu của Nó, nên đã nhờ gia đình thông báo cho cô ấy, cho dù giấu thì thời gian sau người đó cũng biết. Ở đây là riêng cá nhân tao thực hiện lời hứa với mày, nick Yahoo mày mãi mãi không bao giờ offline cho đến khi Yahoo sập....giờ thì sập thật rồi mày à....
Lúc đó viết có ký tên là NovemberRain không biết thằng nào copy cũng có tâm, bỏ tác giả thay vào là chữ ST....thật muốn quỳ lạy tụi dân mạng.
Thôi vào chủ đề chính, khi viết truyện này mình đứng ở phía góc độ người con gái để viết, chứ thằng bạn nó đi xa mãi mãi rồi nên cũng không muốn đứng ở góc độ của nó mà viết. Ban đầu mới viết truyện đọc lại thấy mình ngây ngô ghê....
Mãi mãi offline
Trời lại mưa, những cơn mưa đầu mùa làm tôi nhớ tới hồi mới gặp anh trên mạng. Thưở đó mùa mưa cũng vừa mới đến, còn tôi thì mới biết truy cập Internet… Những cuộc trò chuyện trên mạng đã làm cho tôi cảm thấy mình gần gũi anh hơn...
Mỗi sáng, sau khi tỉnh giấc, công việc đầu tiên tôi làm là kết nối với Internet, đánh thức anh bằng phím Ctrl+G, buzz anh một cái rồi hét toáng: “Dậy thôi, sáng rồi”. Anh cười và trả lời bằng một cú buzz tương tự:”Dậy rồi…”
Thời gian cứ thế trôi qua, lần nào gặp anh offline, tôi cũng buzz anh một cái và nói: “Nhìn anh offline ngộ hơn online nhiều”. Dù chuyện gặp nhau online và offline càng ngày càng thường xuyên hơn nhưng tôi vẫn không bỏ thói quen buzz anh mỗi sáng. Mỗi lần thấy tên anh trong danh sách bạn bè đang online, tôi cảm thấy thật dễ chịu.
Ba năm sau ngày chúng tôi gặp nhau, anh chuyển công tác về tỉnh. Mỗi sáng, dù không còn thấy tên anh trong danh sách bạn bè đang online, tôi vẫn buzz anh một cái… Mỗi lần, từ tỉnh về offline với tôi, anh đều buzz tôi một cái vào trán: “Em làm tràn cái offline list của anh đó…”
Thế rồi có một ngày, người thân của anh báo với tôi rằng không bao giờ anh còn có thể online được nữa, anh đã mãi mãi offline. Tôi nhận tin đó trong bàng hoàng. Tôi bỏ thói quen online mỗi sáng ngay khi vừa tỉnh giấc, để không buzz rồi gọi anh thức nữa, anh đang yên giấc mà…
Sáng ấy, đúng vào ngày kỷ niệm chúng tôi biết nhau, tôi online, định buzz anh như một cách tưởng niệm người đã khuất thì bỗng nhiên tên anh trong danh sách bạn bè đang online sáng lên, tim tôi muốn ngừng đập khi thấy anh buzz tôi: “Tuy anh không còn có thể online để trò chuyện với em như nữa nhưng anh vẫn muốn nhắc – Dậy đi em”. Kèm cú buzz đó là một thông báo nho nhỏ cho biết đó là dịch vụ tự động nhắn tin theo lịch. (Viết cho hoa hòe lá hẹ vậy chứ là mình đã gửi tin nhắn qua nick cô này)
Tôi đã khóc, cho anh, cho tôi và cho cả những buổi sáng online gọi nhau thức dậy...
...
......
Một chuyện tình buồn của thằng bạn, Nó bị tai nạn trên đường về quê thăm nhỏ này...Bé đó giờ cũng là mẹ của 2 đứa trẻ kháu khỉnh rồi.
Vĩnh biệt bạn tôi!
Lần cuối cùng ký tên bút danh này!
Việt Nam, 5/9/2018
NovemberRain