NHỚ EM
Anh nhớ em nhiều, em biết không?
Trời hanh gió rét sắp sang đông
Gối chăn ấm áp nhưng cô lẻ,
Không ngăn được giá lạnh trong lòng.
Tơ duyên ngắn ngủi bởi vì đâu?
Đêm đêm gối chiếc mãi u sầu.
Ký ức buồn vui thời chung lối,
Cố quên - càng nhớ lại càng đau.
Anh sai, hay bởi tại em sai
Ai sai- số phận cũng an bài
Chỉ còn lại đây một nỗi nhớ,
Dư vị ban đầu nào phôi phai.
Làm sao anh quên được hỡi em
Liều thuốc nào xoa dịu trái tim,
Liều thuốc nào giúp quên kỷ niệm,
Cho lòng thôi ray rứt đêm đêm.
Anh nhớ em nhiều, em biết chăng?
Dẫu sao một thuở cũng gối chăn
Duyên nợ đã xong thôi đành vậy
Miệng cười, sao nước mắt vẫn lăn?
Anh nhớ em nhiều, em biết không?
Trời hanh gió rét sắp sang đông
Gối chăn ấm áp nhưng cô lẻ,
Không ngăn được giá lạnh trong lòng.
Tơ duyên ngắn ngủi bởi vì đâu?
Đêm đêm gối chiếc mãi u sầu.
Ký ức buồn vui thời chung lối,
Cố quên - càng nhớ lại càng đau.
Anh sai, hay bởi tại em sai
Ai sai- số phận cũng an bài
Chỉ còn lại đây một nỗi nhớ,
Dư vị ban đầu nào phôi phai.
Làm sao anh quên được hỡi em
Liều thuốc nào xoa dịu trái tim,
Liều thuốc nào giúp quên kỷ niệm,
Cho lòng thôi ray rứt đêm đêm.
Anh nhớ em nhiều, em biết chăng?
Dẫu sao một thuở cũng gối chăn
Duyên nợ đã xong thôi đành vậy
Miệng cười, sao nước mắt vẫn lăn?