Phù….
Hôm nay cũng như mọi ngày thôi, không có gì đặc biệt cả,chỉ có điều hôm nay con có đủ dũng khí hơn,cũng không hẳn như vậy mà là do con không chịu thêm được nữa rồi.
Con rất xin lỗi khi phải nói ra những lời này…
Mẹ biết không,con không thể nào quên được những năm tháng ấy,câu chuyện bắt đầu từ năm con lớp 4,do đã có nhận thức hơn,nhưng đỉnh điểm là nghỉ hè năm lớp 6,lần đầu tiên đối với con nghỉ hè là cơn ác mộng,chỉ 3 tháng hè nhưng như cả một thập kỉ.Hồi ấy,mắng con mỗi ngày là chuyện cơm bữa ,vấn đề xoay quanh mấy công việc nhà,mẹ vốn mắc bệnh sạch sẽ nên căn nhà từ mọi ngóc ngách,lúc nào cũng phải ngăn nắp ,sạch sẽ.Nhưng do công việc của mẹ bận rộn thế nên căn nhà thiếu vắng đi một người phụ nữ không thể lúc nào cũng gọn gàng được.Không chỉ vì thế,bố con lại hay đi nhậu nhẹt ,la cà .Và thế là cùng với những mệt mỏi sau một ngày làm việc,con đã đứng ra để mẹ trút đi hết tất cả.Hiểu được chứ,cảm nhận được chứ,cũng đau,cũng buồn lắm chứ nhưng con vẫn cố tình cho rằng là do mình thật.Hồi ấy, em gái cũng thi lên lớp 6,mẹ còn nói rằng :con phải làm một mình để em tập trung ôn thi lên chuyên ,đừng nghĩ chỉ có mình giỏi,em có khi còn giỏi hơn mày ấy,…Ức chế lắm nhưng con vẫn không hề nói gì cả.Thế là hồi hè ấy,con đã thay đổi,từ sáng sớm dậy để phơi quần áo,chậu quần áo nó nặng vô cùng đối với một đứa bé như con,gù lưng bưng chậu lật đật ra phơi,chờ mọi người ăn sáng xong thì đi rửa bát,con lại vốn là một đứa rất chậm chạp,cẩn thận,chưa kịp gì đã canh chín rưỡi trưa để mà nấu cơm trưa,ấy vậy mà ,mãi 11 rưỡi mới sắp được mâm cơm hoàn vẹn,ăn xong lại lủi thủi đi rửa bát,nồi xoong,lau dọn nhà bếp.Thế ấy mà đặt lưng xuống giường đã quá giờ ngủ trưa,tầm một giờ chiều.Có ai bao giờ từ 3 ruỡi chiều đã canh đi làm việc nhà vì sợ khi mẹ về đến nhà,công việc chưa hoàn thiện,nhà cửa chưa được gọn gàng ,mẹ lại buồn cho chết mất.Nào là rút,gập quần áo,rồi quét nhà lớn,nhà nhỏ,quét sân,tỉ mỉ từng chút một đến ngọn tóc cũng không bỏ qua,rồi đi tưới cây ,chưa kịp nghỉ đã vội đi nấu cơm tối,cố gắng nấu những món ngon,…làm tất cả chỉ vì mẹ thôi,dù mệt mỏi lắm rồi nhưng đến khi nghe thấy tiếng xe mẹ,liền thay đổi sắc mặt,nở một nụ cười thật tươi để chào mẹ yêu.Thế mà sao mẹ nỡ lạnh lùng,dửng dưng trước con như thế ,mẹ làm như con tàng hình thật vậy,đã thế không lấy một lần con được nghe lời khen của mẹ,cũng đôi khi mẹ về vào lúc con đang rửa bát vì có hôm mẹ về muộn nên nhà ăn cơm trước,không thể nào quên được những ngày mưa bão,một mình cô đơn ở góc giếng,sợ lắm chứ,muốn bỏ giữa chừng để chạy vào nhà luôn ấy.Nhưng con vẫn cố gắng đợi mẹ về, không nghĩ con lại được nhận sự phũ phàng như vậy.Một lần nữa,con tự dối mình:chắc là do mẹ vừa làm về mệt lắm nên không để ý đến mình đươc.Thế là ngày nào con cũng vẫn kiên trì đợi mẹ dù đã biết trước kết quả như nào.Nhưng dần dần thì con không lì lợm được như vậy nữa,con vẫn đợi nhưng con đã khóc,ngày nào cũng khóc,nhưng không dám khóc ra tiếng vì không muốn mọi người thấy sự yếu đuối của mình,nước mắt lại cứ tuôn trào theo dòng mưa.Và từ đó,đứa trẻ ấy sợ nghỉ hè hơn bao giờ hết.
Thật ra con cũng từ lâu phải sống trong sự nhẫn nhịn như vậy rồi.Đứa em gái mẹ cho con,nó ngang bướng mà đanh đá lắm,chỉ cần không làm vừa lòng nó là lại bị đánh,bị cấu,bị bím,…như bà nội người ta vậy,con thì cũng không phản kháng được gì,lại chỉ biết khóc thôi.Bởi cũng có đôi lần,con méc với mẹ nhưng vẫn là thái độ ấy,vô cùng dửng dưng.
Con thất vọng lắm,nhưng vẫn cố biện minh thay cho mẹ:là do chính mình bi quan quá thôi,là do mẹ cũng lần đầu làm mẹ,..Và con chờ cho đến khi em bằng tuổi con,thì mẹ có như vậy không để xác minh ,nhưng con sai lầm quá,chờ đợi chi để càng thất vọng thêm.Khi ấy là những ngày đầu năm lớp 9,không như lần em gái cuối cấp,con phải tự đề cập với mẹ về chuyện công việc nhà,ừ thì mẹ cũng đồng ý nhưng không quên hăm dọa:em nó làm cho hết mà thi thế này,không đỗ mày chết với tao.Trong khi đó,mẹ có nhớ hồi ấy,em cũng không đỗ nhưng mẹ lại không hề trách móc nó.Kì lạ thật đấy.Hơn nữa,em nó cũng chỉ chăm được mấy ngày đầu ,lúc nào cũng: “con gái mẹ giỏi thế”, “con gái mẹ giỏi quá”,…con cũng muốn được như thế lắm mẹ ơi!Hay là do sự đối xử của mẹ mà em gái cũng trở nên không coi con ra gì. Dạo này,việc học hành đã đủ mệt mỏi lắm rồi nhưng vẫn phải chịu đựng thêm mấy câu xúc phạm của em vì nó phải thay con làm việc nhà: “con óc chó”, “con óc bò” ,…Chỉ mấy câu ấy thôi đã đủ khiến một đứa mong manh,nhạy cảm như con phải khóc nức nở.Thế là dù việc học đã đủ làm con gầy người nhưng vẫn phải gồng lên lao vào đống bát đũa.Biết than với ai đậy,con lại phải chịu đựng thôi.Tại sao lại có sự phân biệt đối xử đến vậy.Con cũng biết là do con không giỏi ăn nói ,nịnh mẹ bằng em nhưng sao có thể lộ liễu đến vậy,con buồn lắm.Sao lúc nói chuyện với em thì mẹ tươi cười mà với con,mẹ không thèm tiếp đủ một câu thế.Lúc nào cũng nghĩ xấu về con mà lại lấy con ra làm công cụ để cho mẹ nở mặt nở mày hả!
Không biết tự bao giờ,con nhận ra mình không được làm trẻ con nữa.Cũng trở nên vô cảm hơn,mặc dù đến tận bây giờ,mọi thứ ấy vẫn luôn tiếp diễn,thậm chí nó còn lớn dần theo con nhưng đối với con đã là chuyện bình thường,cũng bởi một phần là do bất lực.Rốt cuộc,mẹ đối với con là thế nào ,mẹ kính yêu của con.
Hôm nay cũng như mọi ngày thôi, không có gì đặc biệt cả,chỉ có điều hôm nay con có đủ dũng khí hơn,cũng không hẳn như vậy mà là do con không chịu thêm được nữa rồi.
Con rất xin lỗi khi phải nói ra những lời này…
Mẹ biết không,con không thể nào quên được những năm tháng ấy,câu chuyện bắt đầu từ năm con lớp 4,do đã có nhận thức hơn,nhưng đỉnh điểm là nghỉ hè năm lớp 6,lần đầu tiên đối với con nghỉ hè là cơn ác mộng,chỉ 3 tháng hè nhưng như cả một thập kỉ.Hồi ấy,mắng con mỗi ngày là chuyện cơm bữa ,vấn đề xoay quanh mấy công việc nhà,mẹ vốn mắc bệnh sạch sẽ nên căn nhà từ mọi ngóc ngách,lúc nào cũng phải ngăn nắp ,sạch sẽ.Nhưng do công việc của mẹ bận rộn thế nên căn nhà thiếu vắng đi một người phụ nữ không thể lúc nào cũng gọn gàng được.Không chỉ vì thế,bố con lại hay đi nhậu nhẹt ,la cà .Và thế là cùng với những mệt mỏi sau một ngày làm việc,con đã đứng ra để mẹ trút đi hết tất cả.Hiểu được chứ,cảm nhận được chứ,cũng đau,cũng buồn lắm chứ nhưng con vẫn cố tình cho rằng là do mình thật.Hồi ấy, em gái cũng thi lên lớp 6,mẹ còn nói rằng :con phải làm một mình để em tập trung ôn thi lên chuyên ,đừng nghĩ chỉ có mình giỏi,em có khi còn giỏi hơn mày ấy,…Ức chế lắm nhưng con vẫn không hề nói gì cả.Thế là hồi hè ấy,con đã thay đổi,từ sáng sớm dậy để phơi quần áo,chậu quần áo nó nặng vô cùng đối với một đứa bé như con,gù lưng bưng chậu lật đật ra phơi,chờ mọi người ăn sáng xong thì đi rửa bát,con lại vốn là một đứa rất chậm chạp,cẩn thận,chưa kịp gì đã canh chín rưỡi trưa để mà nấu cơm trưa,ấy vậy mà ,mãi 11 rưỡi mới sắp được mâm cơm hoàn vẹn,ăn xong lại lủi thủi đi rửa bát,nồi xoong,lau dọn nhà bếp.Thế ấy mà đặt lưng xuống giường đã quá giờ ngủ trưa,tầm một giờ chiều.Có ai bao giờ từ 3 ruỡi chiều đã canh đi làm việc nhà vì sợ khi mẹ về đến nhà,công việc chưa hoàn thiện,nhà cửa chưa được gọn gàng ,mẹ lại buồn cho chết mất.Nào là rút,gập quần áo,rồi quét nhà lớn,nhà nhỏ,quét sân,tỉ mỉ từng chút một đến ngọn tóc cũng không bỏ qua,rồi đi tưới cây ,chưa kịp nghỉ đã vội đi nấu cơm tối,cố gắng nấu những món ngon,…làm tất cả chỉ vì mẹ thôi,dù mệt mỏi lắm rồi nhưng đến khi nghe thấy tiếng xe mẹ,liền thay đổi sắc mặt,nở một nụ cười thật tươi để chào mẹ yêu.Thế mà sao mẹ nỡ lạnh lùng,dửng dưng trước con như thế ,mẹ làm như con tàng hình thật vậy,đã thế không lấy một lần con được nghe lời khen của mẹ,cũng đôi khi mẹ về vào lúc con đang rửa bát vì có hôm mẹ về muộn nên nhà ăn cơm trước,không thể nào quên được những ngày mưa bão,một mình cô đơn ở góc giếng,sợ lắm chứ,muốn bỏ giữa chừng để chạy vào nhà luôn ấy.Nhưng con vẫn cố gắng đợi mẹ về, không nghĩ con lại được nhận sự phũ phàng như vậy.Một lần nữa,con tự dối mình:chắc là do mẹ vừa làm về mệt lắm nên không để ý đến mình đươc.Thế là ngày nào con cũng vẫn kiên trì đợi mẹ dù đã biết trước kết quả như nào.Nhưng dần dần thì con không lì lợm được như vậy nữa,con vẫn đợi nhưng con đã khóc,ngày nào cũng khóc,nhưng không dám khóc ra tiếng vì không muốn mọi người thấy sự yếu đuối của mình,nước mắt lại cứ tuôn trào theo dòng mưa.Và từ đó,đứa trẻ ấy sợ nghỉ hè hơn bao giờ hết.
Thật ra con cũng từ lâu phải sống trong sự nhẫn nhịn như vậy rồi.Đứa em gái mẹ cho con,nó ngang bướng mà đanh đá lắm,chỉ cần không làm vừa lòng nó là lại bị đánh,bị cấu,bị bím,…như bà nội người ta vậy,con thì cũng không phản kháng được gì,lại chỉ biết khóc thôi.Bởi cũng có đôi lần,con méc với mẹ nhưng vẫn là thái độ ấy,vô cùng dửng dưng.
Con thất vọng lắm,nhưng vẫn cố biện minh thay cho mẹ:là do chính mình bi quan quá thôi,là do mẹ cũng lần đầu làm mẹ,..Và con chờ cho đến khi em bằng tuổi con,thì mẹ có như vậy không để xác minh ,nhưng con sai lầm quá,chờ đợi chi để càng thất vọng thêm.Khi ấy là những ngày đầu năm lớp 9,không như lần em gái cuối cấp,con phải tự đề cập với mẹ về chuyện công việc nhà,ừ thì mẹ cũng đồng ý nhưng không quên hăm dọa:em nó làm cho hết mà thi thế này,không đỗ mày chết với tao.Trong khi đó,mẹ có nhớ hồi ấy,em cũng không đỗ nhưng mẹ lại không hề trách móc nó.Kì lạ thật đấy.Hơn nữa,em nó cũng chỉ chăm được mấy ngày đầu ,lúc nào cũng: “con gái mẹ giỏi thế”, “con gái mẹ giỏi quá”,…con cũng muốn được như thế lắm mẹ ơi!Hay là do sự đối xử của mẹ mà em gái cũng trở nên không coi con ra gì. Dạo này,việc học hành đã đủ mệt mỏi lắm rồi nhưng vẫn phải chịu đựng thêm mấy câu xúc phạm của em vì nó phải thay con làm việc nhà: “con óc chó”, “con óc bò” ,…Chỉ mấy câu ấy thôi đã đủ khiến một đứa mong manh,nhạy cảm như con phải khóc nức nở.Thế là dù việc học đã đủ làm con gầy người nhưng vẫn phải gồng lên lao vào đống bát đũa.Biết than với ai đậy,con lại phải chịu đựng thôi.Tại sao lại có sự phân biệt đối xử đến vậy.Con cũng biết là do con không giỏi ăn nói ,nịnh mẹ bằng em nhưng sao có thể lộ liễu đến vậy,con buồn lắm.Sao lúc nói chuyện với em thì mẹ tươi cười mà với con,mẹ không thèm tiếp đủ một câu thế.Lúc nào cũng nghĩ xấu về con mà lại lấy con ra làm công cụ để cho mẹ nở mặt nở mày hả!
Không biết tự bao giờ,con nhận ra mình không được làm trẻ con nữa.Cũng trở nên vô cảm hơn,mặc dù đến tận bây giờ,mọi thứ ấy vẫn luôn tiếp diễn,thậm chí nó còn lớn dần theo con nhưng đối với con đã là chuyện bình thường,cũng bởi một phần là do bất lực.Rốt cuộc,mẹ đối với con là thế nào ,mẹ kính yêu của con.