Quy Côn Sơn chu trung tác
Nguyên tác: Nguyễn Trãi
歸崑山舟中作
阮廌
十年飄轉嘆蓬萍
歸思搖搖日似旌
幾托夢魂尋故里
空將血淚洗先塋
兵餘斤斧嗟難禁
客裡江山只此情
鬱鬱寸懷無奈處
船窗推枕到天明
- Phiên âm -
Quy Côn Sơn chu trung tác
Nguyễn Trãi
Thập niên phiêu chuyển thán bồng bình
Qui tứ dao dao nhật tự tinh
Kỉ thác mộng hồn tầm cố lí
Không tương huyết lệ tẩy tiên oanh
Binh dư cân phủ ta nan cấm
Khách lí giang sơn chỉ thử tình
Uất uất thốn hoài vô nại xứ
Thuyền song thôi chẩm đáo thiên minh
- Dịch nghĩa -
Trong thuyền về Côn Sơn cảm tác
Mười năm phiêu giạt than thân bồng bèo
Lòng muốn về ngày ngày lay động như đuôi cờ
Bao lần nhờ chiêm bao đi tìm làng cũ
Luống đem nước mắt lẫn máu rửa mồ tổ tiên
Sau cơn binh lửa, thương ơi, nạn búa rìu khó ngăn
Non sông đất khách chỉ đeo đẳng mối tình này
Tấc lòng bùi ngùi chẳng biết làm sao
Nằm ở cửa sổ thuyền trăn trở gối đến sáng
(Bản dịch xuôi trong Nguyễn Trãi, Sinh thức và Hành động, trang 172, Võ Văn Ái, Quê Mẹ xuất bản, Paris 1981)
- Bản dịch Đặng Thế Kiệt -
Trong thuyền về Côn Sơn cảm tác
Mười năm phiêu giạt bồng bèo,
Mong về phất phất cờ treo gió lùa.
Đi tìm làng cũ trong mơ,
Luống đem nước mắt rửa mồ tổ tiên.
Sau cơn binh lửa muộn phiền,
Non sông đất khách một niềm khôn nguôi.
Tấc lòng cố quốc ngùi ngùi,
Cửa thuyền trở gối sáng trời không hay.
- Bản dịch Đào Hùng -
Trong thuyền về Côn Sơn cảm tác
Mười năm phiêu giạt kiếp bồng bèo
Cờ phất ý về tợ ngọn treo
Hồn gửi mơ tìm làng xóm cũ
Máu hòa lệ rửa mả mồ rêu
Binh tàn lửa dứt còn phiền não
Đất khách tình nhà vẫn nặng đeo
Tấc dạ ngùi ngùi bao khắc khoải
Song thuyền trở gối sáng trời theo
-- Bản dịch của NguyễnTâmHàn --
Bềnh bồng trôi nổi
Đã cả mười năm
Tâm tư dao động khóc thầm
Nhớ về làng cũ bao lần nằm mơ
Dâng nước mắt
rửa mộ xưa
Binh đao dù dứt, cõi bờ chẳng yên
Đành thôi …
tình nước sao quên
Dù sầu trong dạ, niềm riêng nén lòng
Suốt đêm mắt dõi trời không
*
--Bản dịch của Viên Thu--
Bèo giạt mười năm, mãi duổi rong,
Mơ về, tâm động tựa cờ lồng.
Mộng hồn tìm lại nơi quê quán,
Huyết lệ rửa giàn mộ tổ tông.
Cuộc chiến dù tàn còn oán thán,
Quê người tình tự nặng non sông.
Bùi ngùi tấc dạ sao khuây khỏa,
Đêm tựa cửa thuyền đến rạng đông.
--Bản dịch của MaiLộc—
Thân bèo giạt mười năm tất bật ,
Lòng mong về lất phất đuôi cờ .
Gởi hồn quê cũ trong mơ ,
Muốn đem máu lệ rửa mồ tổ tiên .
Sau binh lửa búa rìu khó tránh ,
Nơi đất người canh cánh tình quê .
Tấc lòng sao mãi ủ ê ,
Song thuyền trăn trở suốt đêm dật dờ .
Nguyên tác: Nguyễn Trãi
歸崑山舟中作
阮廌
十年飄轉嘆蓬萍
歸思搖搖日似旌
幾托夢魂尋故里
空將血淚洗先塋
兵餘斤斧嗟難禁
客裡江山只此情
鬱鬱寸懷無奈處
船窗推枕到天明
- Phiên âm -
Quy Côn Sơn chu trung tác
Nguyễn Trãi
Thập niên phiêu chuyển thán bồng bình
Qui tứ dao dao nhật tự tinh
Kỉ thác mộng hồn tầm cố lí
Không tương huyết lệ tẩy tiên oanh
Binh dư cân phủ ta nan cấm
Khách lí giang sơn chỉ thử tình
Uất uất thốn hoài vô nại xứ
Thuyền song thôi chẩm đáo thiên minh
- Dịch nghĩa -
Trong thuyền về Côn Sơn cảm tác
Mười năm phiêu giạt than thân bồng bèo
Lòng muốn về ngày ngày lay động như đuôi cờ
Bao lần nhờ chiêm bao đi tìm làng cũ
Luống đem nước mắt lẫn máu rửa mồ tổ tiên
Sau cơn binh lửa, thương ơi, nạn búa rìu khó ngăn
Non sông đất khách chỉ đeo đẳng mối tình này
Tấc lòng bùi ngùi chẳng biết làm sao
Nằm ở cửa sổ thuyền trăn trở gối đến sáng
(Bản dịch xuôi trong Nguyễn Trãi, Sinh thức và Hành động, trang 172, Võ Văn Ái, Quê Mẹ xuất bản, Paris 1981)
- Bản dịch Đặng Thế Kiệt -
Trong thuyền về Côn Sơn cảm tác
Mười năm phiêu giạt bồng bèo,
Mong về phất phất cờ treo gió lùa.
Đi tìm làng cũ trong mơ,
Luống đem nước mắt rửa mồ tổ tiên.
Sau cơn binh lửa muộn phiền,
Non sông đất khách một niềm khôn nguôi.
Tấc lòng cố quốc ngùi ngùi,
Cửa thuyền trở gối sáng trời không hay.
- Bản dịch Đào Hùng -
Trong thuyền về Côn Sơn cảm tác
Mười năm phiêu giạt kiếp bồng bèo
Cờ phất ý về tợ ngọn treo
Hồn gửi mơ tìm làng xóm cũ
Máu hòa lệ rửa mả mồ rêu
Binh tàn lửa dứt còn phiền não
Đất khách tình nhà vẫn nặng đeo
Tấc dạ ngùi ngùi bao khắc khoải
Song thuyền trở gối sáng trời theo
-- Bản dịch của NguyễnTâmHàn --
Bềnh bồng trôi nổi
Đã cả mười năm
Tâm tư dao động khóc thầm
Nhớ về làng cũ bao lần nằm mơ
Dâng nước mắt
rửa mộ xưa
Binh đao dù dứt, cõi bờ chẳng yên
Đành thôi …
tình nước sao quên
Dù sầu trong dạ, niềm riêng nén lòng
Suốt đêm mắt dõi trời không
*
--Bản dịch của Viên Thu--
Bèo giạt mười năm, mãi duổi rong,
Mơ về, tâm động tựa cờ lồng.
Mộng hồn tìm lại nơi quê quán,
Huyết lệ rửa giàn mộ tổ tông.
Cuộc chiến dù tàn còn oán thán,
Quê người tình tự nặng non sông.
Bùi ngùi tấc dạ sao khuây khỏa,
Đêm tựa cửa thuyền đến rạng đông.
--Bản dịch của MaiLộc—
Thân bèo giạt mười năm tất bật ,
Lòng mong về lất phất đuôi cờ .
Gởi hồn quê cũ trong mơ ,
Muốn đem máu lệ rửa mồ tổ tiên .
Sau binh lửa búa rìu khó tránh ,
Nơi đất người canh cánh tình quê .
Tấc lòng sao mãi ủ ê ,
Song thuyền trăn trở suốt đêm dật dờ .