RỒI...
Rồi có một chiều khi nắng phai
Vui, buồn, thương, ghét...những bi ai...
Ta cười thả gió nghìn tâm sự
Luẩn quẩn niềm riêng...sống mệt nhoài!
Rồi bỗng một ngày ta liễu tri
Niềm chân hạnh phúc, biết cho đi.
Ngày mai nhỡ tiếng vô thường gọi
Ta có mang theo được những gì ?
Rồi chợt một lần ta nhận ra
Trên đời mọi thứ sẽ phôi pha,
Không chi chắc thật và miên viễn
Và dĩ nhiên ta.. cũng đã già...
_Thích Tánh Tuệ_