• Kể từ khi các bạn đọc được Thông báo này. Tất cả Khách truy cập trên Văn Đàn chỉ có thể xem bài viết và không thể gửi được góp ý hay ý kiến cá nhân. Vui lòng bạn hãy Đăng Ký để trở thành một thành viên của Văn Đàn, các bạn mới có đầy đủ quyền truy cập trên Văn Đàn. Việc Đăng Ký hoàn toàn miễn phí và rất nhanh chóng.
    Thân!

VHVN SẮC TÍM BẰNG LĂNG / Tác giả : Thạch Anh

PHONG
  • Lượt xem 312
  • Trả lời: 0
Truyện ngắn: SẮC TÍM BẰNG LĂNG
Tác giả: Thạch Anh

“Tớ sắp tới rồi.” Thanh Vân vừa nói chuyện điện thoại vừa đẩy cửa phòng học ra. Cô ngẩn người trong giây lát khi trong giảng đường không phải là cô bạn cùng phòng trọ với mình.

Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng kết hợp với quần jean đang chỉnh sửa bài thuyết trình trong phòng, khi có người mở cửa anh liền ngẩng đầu lên. Thấy trước mắt là một cô gái rất dễ thương, anh mỉm cười, “Nhầm phòng?”

Thanh Vân có chút ngượng ngùng, “Xin lỗi.”

Nói xong cô liền đóng vội cửa lại nhưng người nào đó còn nhanh hơn, anh giữ chặt cánh cửa như thể khi nó khép lại, cô gái sẽ biến mất. Anh lên tiếng, “Em không phải sinh viên trường tôi?”

Thanh Vân lắc đầu như trống bỏi.

Chỉ vì nhà trọ mất điện còn thư viện trường cô lại quá đông người nên khi nghe bạn cùng phòng rủ sang học ở giảng đường trống, Thanh Vân liền mang sách vở đi sang.

Cô quên rằng giảng đường trống chỉ dành cho sinh viên đại học A mà thôi.

Thấy vậy anh bật cười, “Em học khoa nào?”

Thanh Vân vội vàng trả lời, “Khoa Dầu khí ạ.”

Anh nhìn thẳng vào cô rồi hỏi, “Bộ môn nào?”

Mặt mũi Thanh Vân đỏ bừng, cô nói, “Bộ môn Địa chất Dầu khí.”

Anh nheo mắt nhìn cô, xem ra cô nhóc trước mặt cũng có chút hiểu biết về trường anh. Chỉ có điều cô gặp xui rồi. Anh chính là giảng viên của bộ môn Địa chất Dầu khí.

Thanh Vân hỏi lại, “Tại sao tôi phải nói với anh?”

Người đàn ông trước mặt cô cười lớn, “Tôi là Nam Phong. Giảng viên bộ môn Địa chất Dầu khí.”

Thanh Vân lén nhìn anh. Thì ra đây chính là Nam Phong trong truyền thuyết, người khiến bao nhiêu nữ sinh phải thổn thức. Cô còn chưa biết phải nói gì thì điện thoại trong túi xách rung lên, Nam Phong lên tiếng, “Nghe điện thoại đi.”

Thanh Vân để tạm mấy quyển giáo trình trên bàn rồi lấy điện thoại ra.

Là Thuỳ Dung bạn cô.

“Sao cậu nói ở giảng đường 301?”

Thuỳ Dung nói lớn, “301, khu nhà A.”

Nghe được lời này, Nam Phong mỉm cười, “Đây là khu nhà B nhóc ạ.”

Thuỳ Dung nhận ra giọng nói quen thuộc của Nam Phong liền im lặng. Thôi xong rồi. Thanh Vân đi nhầm giảng đường, còn “trúng Phong" nữa.

Thuỳ Dung vội vàng tắt máy sau đó gửi đi một tin nhắn, “Đừng có khai ra là tớ rủ cậu qua đó. Tên hắc ám ấy sẽ không cho tớ qua môn mất.”

Thanh Vân đọc xong, mặt liền biến sắc. Cô cất vội điện thoại vào túi xách, chửi thầm một câu, “Đồ nhát gan.”

Thanh Vân ôm sách vở chuẩn bị rời đi thì Nam Phong lên tiếng, “Ngồi đó.”

Cô liền tỏ vẻ ngoan ngoãn, “Thưa thầy em đi nhầm đường ạ. Giờ em phải về học bài. Trường em sắp thi rồi.”

Nam Phong liếc nhìn quyển sách Quản trị Ngân hàng Thương mại trên tay cô, “Sinh viên khoa Tài chính Ngân hàng đại học X sao?”

Thanh Vân khẽ gật đầu.

“Em học năm thứ mấy?”

“Dạ. Năm thứ tư.”

Nam Phong cười cười, “Vậy là hàng xóm rồi. Chắc hẳn em biết trường tôi không cho sinh viên trường khác vào giảng đường tự học.”

Thanh Vân mỉm cười, “Không thưa thầy. Em không có biết. Thầy nói em mới biết đó.”

Nam Phong lấy ra một tờ giấy A4, “Giờ em viết tường trình vào đây. Sau đó tôi sẽ cho em về.”

Thanh Vân nhỏ giọng, lẩm bẩm, “Tiêu đời rồi.”

Nam Phong cười lớn, “Em đừng cố nói bằng giọng Hà Nội nữa.”

Thanh Vân vừa viết tường trình, vừa nói, “Em sợ trường thầy không có nữ sinh người Nghệ An nên không dám nói giọng thật.”

Nam Phong điểm nhẹ vào trán của Thanh Vân, “Vậy mà nói không biết trường tôi không cho sinh viên bên ngoài vào? Em phải biết rõ thì mới giả vờ như vậy.”

Lần này Thanh Vân cứng họng, không thể phản bác.

Nam Phong gõ gõ vào mặt bàn, “Ghi đầy đủ giống như sơ yếu lý lịch.”

Thanh Vân tròn mắt ngạc nhiên, “Nhưng…”

Nam Phong lớn tiếng, “Ở trường tôi phải viết như vậy. Tên, tuổi, quê quán, số điện thoại...”

Thấy anh lớn tiếng, Thanh Vân vội vàng viết theo ý anh.

Cô quay sang nhìn vào màn hình máy tính của Nam Phong, “Thầy chuẩn bị thuyết trình ạ?”

Nam Phong khẽ gật đầu.

Thanh Vân chỉ vào màn hình, “Chỗ này là “below" không phải “bellow". Thầy đánh máy nhầm rồi.”

Nam Phong bật cười, “May mà có em chỉ cho tôi. Cảm ơn nhé.”

Thanh Vân mỉm cười, “Không có gì đâu ạ.”

Nói xong cô đưa bản tường trình cho Nam Phong, “Em gửi thầy. Giờ em đi được chưa?”

Nam Phong cất bản tường trình vào trong tập tài liệu, “Em ở lại soát lỗi cho tôi được không? Lát nữa tôi sẽ đưa em rời trường.”

Thanh Vân khẽ gật đầu, “Thầy sẽ thuyết trình ở đâu?”

Nam Phong mỉm cười, “Không giấu gì em, một công ty của Mỹ đang tuyển nhân viên. Đây là vòng cuối cùng rồi.”

Thanh Vân nhìn anh với ánh mắt ngưỡng mộ, “Thầy thật là giỏi.”

Nam Phong cười như không cười, “Cũng không có gì ghê gớm. Cả nước mình còn hai người nữa.”

Thanh Vân nghe vậy lập tức muốn quỳ xuống làm lễ “bái sư". Chỉ tiếc rằng cô học ở trường khác.

_ _ _ _ _

Sau khi ngồi đó nghe Nam Phong tập thuyết trình, Thanh Vân mỉm cười, “Em chính là vịt nghe sấm.”

Nam Phong liền hỏi, “Không hiểu gì sao?”

Thanh Vân xị mặt, “Ngoài đoạn mở đầu và kết thúc, thực sự không hiểu gì.”

Nam Phong mỉm cười, “Cũng phải. Toàn từ chuyên ngành. Em mà là sinh viên của tôi thì tiêu đời rồi đó.”

Nói xong anh tiếp lời, “Vì tôi tra tấn em lâu như vậy. Lát nữa tôi đưa em đi ăn chè coi như đền bù được chứ?”

Thanh Vân nghe thấy chủ đề ăn uống liền phấn chấn nhưng bỗng nhiên cô nhớ ra điều gì, “Thôi. Thầy đưa em ra ngoài cổng là được rồi.”

Thanh Vân thầm nghĩ cô còn chưa điên tới mức đi ăn cùng với “hot thầy” của đại học A. Nói không chừng xuất hiện cùng Nam Phong tại địa phận trường cô, ngày hôm sau sẽ trở thành chủ đề bàn tán trên diễn đàn của trường.

Nam Phong gật đầu đồng ý, “Vậy để tôi đưa em ra ngoài.”

Hai người họ đi bên nhau mà không nói lời nào, trước khi rời đi, Thanh Vân nhìn anh rồi nói, “Em chúc thầy sớm đạt được mục tiêu của mình.”

Nam Phong mỉm cười, “Cảm ơn em.”

Có lẽ cô còn chưa nhận ra mình đã sớm trở thành “mục tiêu” của Nam Phong. Hai mươi lăm tuổi anh mới có rung động đầu đời với một cô gái vậy mà cô ấy dường như không bị thu hút bởi anh.

Sau khi Thanh Vân đi khuất, Nam Phong quay lại giảng đường, anh tìm số điện thoại của Thanh Vân trên Zalo để kết bạn thì thấy hiện tên tài khoản là Phạm Thành Vinh.

Nam Phong bật cười, cô nhóc này quả nhiên là lươn lẹo hơn anh tưởng.

Sau vài phút suy nghĩ, anh liền tìm danh sách sinh viên trong khoa. Nếu Thanh Vân nói rõ bộ môn Địa chất Dầu khí, khả năng cao bạn của cô học ở đây, hơn nữa có thể là bạn cùng tuổi.

Nhưng... là bạn trai hay bạn gái?

_ _ _ _ _

Ngày hôm sau, Nam Phong có giờ giảng tại lớp của sinh viên năm thứ tư.

Anh nhìn qua một lượt rồi nói, “Hôm qua tôi có gặp một bạn sinh viên đại học X tại trường ta. Bạn ấy nói có quen một người học lớp này.”

Vừa nói tới đây, Thuỳ Dung liền lẩm bẩm, “Đúng là cái đồ thấy trai đẹp là quên tình chị em.”

Nam Phong mỉm cười, cuối cùng anh đã xác định được ai là người đưa cô nhóc Thanh Vân tới đây.

Sau giờ học, Nam Phong gọi Thuỳ Dung lên bục giảng, “Em là bạn của Thanh Vân?”

Thuỳ Dung cho rằng Thanh Vân đã khai hết nên vội vàng gật đầu, “Thưa thầy. Nhà trọ của bọn em mất điện, cô ấy không chen chân lên thư viện được nên em mới rủ qua đây.”

Nam Phong gật đầu.

Thuỳ Dung nhìn vẻ mặt của Nam Phong liền chột dạ. Chẳng lẽ soái ca trường cô lại để ý tới Thanh Vân?

Cô đánh liều hỏi, “Không phải là thầy…?”

Nam Phong mỉm cười, “Tôi làm sao?”

Thuỳ Dung nói nhỏ, “Thích bạn của em.”

Nam Phong có chút ngại ngùng, “Em có thể cho tôi số điện thoại của cô ấy không? Cả địa chỉ nhà trọ nữa.”

Thuỳ Dung giống như ăn phải gan hùm mật gấu, cô lớn tiếng đưa ra đề nghị, “Em muốn có đề cương ôn tập chi tiết của thầy.”

Nam Phong liền gật đầu đồng ý. Muốn qua sông thì phải luỵ đò. Ai bảo anh thích bạn của sinh viên lớp mình cơ chứ.

_ _ _ _ _

Một tuần sau, Nam Phong gọi điện cho Thanh Vân, “Em có thể xuống nhà gặp tôi được không?”

Thanh Vân ngơ ngác, “Ai gọi thế ạ?”

Nam Phong cười cười rồi nói, “Em nhìn xuống dưới này đi.”

Bên dưới sắc tím của hoa bằng lăng, một người đàn ông trong bộ Âu phục màu đen đang mỉm cười với cô.

Thanh Vân tròn mắt ngạc nhiên, “Thầy...”

Nam Phong vẫy tay, “Xuống đây. Tôi có thứ này muốn đưa cho em.”

Thanh Vân chạy vội xuống dưới nhà, “Thầy tìm em có chuyện gì không?”

Nam Phong mỉm cười, “Tôi chỉ muốn thông báo với em tôi vừa được nhận vào làm tại công ty của Mỹ.”

“Thầy vừa thuyết trình xong sao?”

Nam Phong khẽ gật đầu.

Thanh Vân chúc mừng Nam Phong nhưng không hiểu sao có chút thoáng buồn. Vậy là anh sẽ không ở lại Việt Nam nữa sao?

Nam Phong như đọc được suy nghĩ của cô, anh nói, “Tôi được học bổng thạc sỹ tại một trường đại học tại Bangkok. Chính vì vậy tôi mới thi vào công ty của Mỹ. Tôi có thể vừa học vừa làm.”

Thanh Vân mỉm cười, “Thầy thật giỏi.”

Anh nhìn cô rồi nói, “Tôi không phải là thầy giáo của em. Em không cần gọi tôi là thầy.”

Nam Phong tiếp lời, “Sau khi học xong tôi sẽ quay lại đại học A. Tôi nghĩ có thể tiếp thu kiến thức ở những môi trường khác nhau sẽ tốt hơn cho việc giảng dạy sau này.”

Thanh Vân mấp máy môi, “Thầy… Anh… nói với em những điều này làm gì?”

Nam Phong đưa ra một tập hồ sơ, “Đây là tất cả những thông tin liên quan tới tôi. Em học Tài chính Ngân hàng chắc hẳn em biết cần phải lập hồ sơ khi vay vốn.”

Thanh Vân ngơ ngác, “Ý anh là gì?”

“Tôi muốn vay vốn từ em. Muốn em chờ đợi tôi trong hai năm. Sau hai năm đó, nhất định tôi sẽ trả em cả gốc lẫn lãi.”

Thanh Vân bật cười, “Em không hiểu gì cả.”

Nam Phong nhìn sâu vào mắt cô rồi nói, “Nghĩa là tôi thích em, đồ ngốc ạ.”

Thanh Vân ngẩn người trong giây lát. Nam Phong tỏ tình với cô sao? Mà tỏ tình chỉ một tuần sau khi biết đến sự tồn tại của cô trên thế giới này.

Thanh Vân lắc đầu, cô đặt tay lên trán của Nam Phong, “Không sốt. Sao lại ăn nói như mê sảng vậy?”

Nam Phong nghiêm mặt, “Triệu Thanh Vân. Nếu em còn chưa tin thì tôi sẽ dùng hành động.”

Thanh Vân lập tức nín cười, “Anh đừng có manh động nha.”

Bỗng nhiên nghĩ ra điều gì cô liền hỏi, “Vay vốn cũng nên có tài sản đảm bảo.”

Nam Phong mỉm cười, “Tài sản đảm bảo là tôi. Trần Nam Phong.”

Thanh Vân bật cười.

Nam Phong nhìn sâu vào trong mắt cô, “Em sẽ nghiêm túc thẩm định hồ sơ của tôi chứ?”

Thanh Vân khẽ gật đầu. Trong một tuần vừa qua, hình bóng của ai đó cũng thường xuyên xuất hiện trong suy nghĩ của cô. Một khi đã thực lòng thích, tại sao lại phải ngại ngùng?

...

Hai tháng sau, Nam Phong rời Hà Nội để lên đường sang Bangkok, cô tiễn anh rồi cũng hoà mình vào dòng người đang đứng chờ làm thủ tục cho chuyến bay từ Hà Nội về Vinh.

Thanh Vân quyết định về sống cùng ba mẹ sau khi tốt nghiệp đại học. Cô cũng đã trúng tuyển vào vị trí chuyên viên khách hàng cá nhân tại một ngân hàng ở thành phố.

Nhìn con gái lẻ bóng suốt những năm tháng học đại học, mẹ cô cảm thán một câu, “Giờ con lớn rồi, cũng phải có bạn trai đi chứ.”

Thanh Vân thấy chủ đề này liền lảng tránh. Cô cũng không biết nên nói thế nào với ba mẹ về Nam Phong. Cô sẽ kể cho ba mẹ nghe rằng cô và anh đang yêu xa sao?
_ _ _ _ _

Vậy mà hai năm cũng sắp trôi qua.

Thanh Vân muốn dành một bất ngờ cho Nam Phong nên giấu anh kế hoạch sang Bangkok du lịch cùng gia đình chị gái.

Sáng hôm đó, mọi người chuẩn bị rời khách sạn để đi dạo một vòng quanh thành phố thì cô kiếm cớ đau bụng để ở lại.

Cô gọi taxi để tới căn hộ nơi Nam Phong đang ở.

Thanh Vân cười thật tươi khi có người ra mở cửa nhưng bỗng nhiên cô chết lặng.

Một cô gái trong bộ váy ngủ màu đỏ cực kỳ quyến rũ mỉm cười với cô.

Thanh Vân vội vàng nói lời xin lỗi rồi xoay người rời đi.

Vừa đi cô vừa lấy tay lau những giọt nước mắt đang lăn dài trên má.

Thì ra yêu xa là vậy. Họ dễ dàng cắm cho bạn một cái sừng thật to. Chỉ có người ngốc nghếch như cô mới tin vào thứ tình cảm đó, tin vào lời hứa của anh đối với cô.

Đúng lúc này cửa căn hộ đối diện mở ra. Nam Phong còn tưởng mình hoa mắt khi nhìn thấy cô nhóc của anh trước mặt.

Thấy cửa phòng đối diện vừa đóng lại, anh bật cười, “Đã gần hai năm rồi mà em vẫn chưa thể phân biệt được A và B sao?”

Nói xong anh tiến tới ôm cô vào lòng, không đợi cho cô kịp phản ứng, anh liền đặt lên môi cô một nụ hôn.

Dường như chưa thoả mãn sự nhớ nhung sau bao ngày xa cách, Nam Phong kéo cô vào trong căn hộ của mình. Cửa phòng vừa đóng lại, cô liền cảm nhận được hơi thở đầy nam tính của anh ở ngay bên cạnh.

Anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cô, hôn lên môi cô, bao nhiêu nhớ nhung trong suốt thời gian qua anh đều đặt ở đó. Mãi tới khi hô hấp của cô dần trở nên khó khăn anh mới dừng lại.

Anh ôm cô, nói bằng giọng trầm khàn, “May cho em là hôm nay anh phải lên công ty nếu không em sẽ không rời khỏi phòng này được đâu.”

Thanh Vân vội đẩy anh ra rồi nói, “Anh đi đi. Em chỉ ghé qua thăm anh một chút thôi.”

Nam Phong mỉm cười, “Cùng đi nhé. Anh họp trực tuyến tầm ba mươi phút thôi. Sau khi họp xong anh sẽ đưa em đi chơi.”

Thanh Vân khẽ gật đầu.

Cô ngồi chờ anh bên ngoài phòng họp. Cô loáng thoáng nghe được vị sếp bên Mỹ muốn anh qua đó làm việc vì hiện tại vị trí như của anh rất ít người có thể đảm nhiệm.

Thanh Vân lặng người.

Anh trả lời là sẽ suy nghĩ sao?

Cũng phải. Một cơ hội tốt như vậy làm sao có thể chối từ.
_ _ _ _ _

Sau ngày hôm đó, Thanh Vân trở lại Việt Nam.

Cô lấy hết can đảm gọi điện cho Nam Phong, “Chúng ta chia tay có được không?”

Từ phía đầu dây bên kia, phải khó khăn lắm Nam Phong mới thốt ra được câu, “Tại sao?”

Thanh Vân cười như không cười, “Em nghĩ kỹ rồi. Chúng ta không có tương lai. Anh hãy đi Mỹ để phát triển sự nghiệp của mình.”

Nói xong cô liền tắt máy rồi chặn mọi liên lạc từ anh.

Chỉ có chia tay cô, anh mới có thể dễ dàng đồng ý với đề nghị của công ty tại Mỹ. Đó mới là lựa chọn tốt nhất cho anh.

Những ngày sau đó, Thanh Vân cố gắng quên đi tình cảm với Nam Phong để trở lại với cuộc sống bình thường chỉ có điều khi thực lòng yêu ai đó, đâu dễ dàng buông bỏ.

Một buổi chiều sau khi tan sở, Thanh Vân đứng lặng người ngắm những bông hoa bằng lăng tím trước cửa ngân hàng. Ký ức về Nam Phong bỗng chốc ùa về khiến cô không kìm được nước mắt. Tình yêu của họ trong sáng, thuỷ chung như sắc tím của những cánh hoa này, chỉ có điều nó không có một cái kết đẹp.

Bỗng nhiên một giọng nói quen thuộc vang lên, “Anh đã nói sau hai năm anh sẽ trở về để hoàn trả cả gốc và lãi.”

Thanh Vân dụi dụi mắt như thể không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mặt.

Nam Phong bật cười, “Anh còn chưa xử lý em về tội tự ý quyết định tương lai của người khác đâu.”

Nói xong anh tiến đến bên cạnh Thanh Vân, đưa một chiếc nhẫn tới trước mặt cô, “Nếu khoảng cách giữa chúng ta là một nghìn bước. Anh đã bước chín trăm chín mươi chín bước về phía em, một bước còn lại anh mong em sẽ bước tới. Đồng ý lấy anh nhé?”

Thanh Vân bật khóc, cô ôm trầm lấy anh, “Em xin lỗi.”

Nam Phong ôm cô, khoé môi khẽ cong lên, “Em chưa trả lời câu hỏi của anh.”

Dứt lời Nam Phong liền quỳ xuống trước mặt cô, “Đồng ý lấy anh nhé?”

Thanh Vân mỉm cười, “Em đồng ý.”

Nam Phong đeo nhẫn lên tay Thanh Vân rồi nhẹ nhàng ôm lấy cô, “Cảm ơn em.”

Nói xong anh tiếp lời, “Em có nhớ em đã từng chúc anh đạt được mục tiêu của mình không?”

Thanh Vân khẽ gật đầu.

Nam Phong nhìn cô, ánh mắt ôn nhu như nước, “Mục tiêu anh nghĩ tới khi đó là em.”

Thanh Vân mở to hai mắt, “Vậy anh...”

Nam Phong mỉm cười, “Yêu em từ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt.”

“... Và sẽ yêu em đến hết cuộc đời này.”
_Thạch Anh_
 
Top Bottom