Đêm tĩnh mịch phủ trùm căn phòng nhỏ
Hơi thở nồng nàn khe khẽ bên tai
Người bình yên chìm trong giấc ngủ say,
Ta thèm nắm bàn tay, nhưng e ngại.
Ta thèm được thêm một lần vụng dại
Được chìm trong tình ái với men nồng,
Lửa yêu ₫ương vẫn âm ỉ rực hồng
Ẩn sâu dưới lớp tàn tro che phủ.
Ta mãi ngắm nhìn người đang say ngủ
Da thịt ngọt ngào phảng phất lâng lâng
Môi định kề môi không biết bao lần
Kịp nén chặt bao khát khao trần tục.
Ranh giới ấy - ta giữ từng giây phút,
Bước qua rồi, có tiếp tục sầu đau?
Ta với người bao ngày đã quen nhau
Sao vẫn sợ một ngày nào ray rứt?
Ta thèm lắm bàn tay choàng qua ngực
Vùi đầu trong lồng ngực phập phồng,
Khỏa lấp đi khoảng trống quá mênh mông
Cho thỏa nỗi yêu thương đang giam giữ.
Thôi, chưa phải lúc! Ta đang tự nhủ.
Người ngủ đi, ta canh giấc cho người.
Giữ cho nhau chút sắc hồng tươi
Mai thức giấc, người vẫn cùng ta vô tư lự.
Hơi thở nồng nàn khe khẽ bên tai
Người bình yên chìm trong giấc ngủ say,
Ta thèm nắm bàn tay, nhưng e ngại.
Ta thèm được thêm một lần vụng dại
Được chìm trong tình ái với men nồng,
Lửa yêu ₫ương vẫn âm ỉ rực hồng
Ẩn sâu dưới lớp tàn tro che phủ.
Ta mãi ngắm nhìn người đang say ngủ
Da thịt ngọt ngào phảng phất lâng lâng
Môi định kề môi không biết bao lần
Kịp nén chặt bao khát khao trần tục.
Ranh giới ấy - ta giữ từng giây phút,
Bước qua rồi, có tiếp tục sầu đau?
Ta với người bao ngày đã quen nhau
Sao vẫn sợ một ngày nào ray rứt?
Ta thèm lắm bàn tay choàng qua ngực
Vùi đầu trong lồng ngực phập phồng,
Khỏa lấp đi khoảng trống quá mênh mông
Cho thỏa nỗi yêu thương đang giam giữ.
Thôi, chưa phải lúc! Ta đang tự nhủ.
Người ngủ đi, ta canh giấc cho người.
Giữ cho nhau chút sắc hồng tươi
Mai thức giấc, người vẫn cùng ta vô tư lự.