CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY.1
Trăm hoa hé nở khắp non sông
Lá khẽ rung rinh gọi đến trông
Gió muốn đem hoa vờn lặng lẽ
Hoa cười khẽ bảo phải lòng Đông
Từ ngày tuyết cuốn tình tan vỡ
Đã lỡ duyên này có biết không?
Nhớ đến thương đau cành khóc lả
Hoa buồn rụng rã cả chờ mong
Văn Đàn
Thiên Sầu