• Kể từ khi các bạn đọc được Thông báo này. Tất cả Khách truy cập trên Văn Đàn chỉ có thể xem bài viết và không thể gửi được góp ý hay ý kiến cá nhân. Vui lòng bạn hãy Đăng Ký để trở thành một thành viên của Văn Đàn, các bạn mới có đầy đủ quyền truy cập trên Văn Đàn. Việc Đăng Ký hoàn toàn miễn phí và rất nhanh chóng.
    Thân!

Thơ Tự Do Tập thơ Tự tình của Lãnh Thanh Tâm

Lãnh Thanh Tâm
  • Lượt xem 2K
  • Trả lời: 0
EM QUEN RỒI
Em quen rồi làm bạn với đơn côi
Tỉ tê buồn giấu sau nơi cánh cửa
Vạn niềm vui nhưng được chăng chọn lựa
Hạnh phúc nào cũng xa xỉ vậy sao?
Bằng tất cả niềm tin em đã trao
Bằng nỗi nhớ ngọt ngào em từng có
Thổn thức dồn nơi trái tim màu đỏ
Cả những gì em gọi đó là yêu...
Em quen rồi cười nhạt với cô liêu
Quen nhặt nhạnh, chắt chiu từng mảnh vỡ
Đứt tay hoài vì sao em chẳng nhớ
Hết đau rồi hay ngỡ đã thành quen?
Em quen rồi cảm giác bị lãng quên
Quen lạc lõng thế nên em chẳng khóc
Cười thật tươi cũng không còn khó nhọc
Chuyện giả vờ em học được từ lâu
Em quen rồi... tự nhủ... để khắc sâu...
. ...thành tiềm thức...
Mộc Hóa, ngày 28/10/2014
......
NẾU KHÔNG PHẢI LÀ ANH
Tình yêu à nếu không phải là anh
Thì nhung nhớ biết dành cho ai nhỉ
Em vẫn hay nghĩ suy về thiên ý
Thật tuyệt vời khoảnh khắc chạm niềm thương
Dù trăm năm hay một giấc mộng thường
Em đã quyết yêu thương anh hết mực
Đừng bận tâm tim còn không, thổn thức?
Bởi nghi ngờ sẽ giết chết tin yêu
Người thương à! Nếu không phải là anh
Có ai khiến em ghen nhiều đến thế
Em vẫn là em dẫu cuộc đời dâu bể
Niềm vui nào nếu cứ sợ ngày mai?
Em đang nghe tiếng gió thoảng bên tai
Thầm thì hỏi: "suy tư gì, cô bé"
Hai lăm rồi em biết đâu còn trẻ
Ôi tâm hồn có lẽ vẫn xinh tươi :)
Người thương à...em lại nghĩ xa xôi...
05/9/2016
.....
DẠI KHỜ
Một cánh hoa rơi tím cả dòng
Hỏi rằng ly biệt có buồn không
Nghìn năm nịch ái bao người tỏ
Vạn kiếp u sầu mấy kẻ thông
Thế sự vô thường cầu bất đắc
Phù vân lạc nẻo vẫn hoài trông
Cớ sao ôm mảnh hồn trăng khuyết
Để đắng cay thêm chén rượu nồng
19.8.2016
...........
VÔ ĐỀ 19
Ta trách gì đây giữa vô thường
Chạnh lòng ngấn lệ bởi vì thương
Đã chẳng công bình ta biết thế
Sao hồn ai oán nét sầu vương
Ta sống làm sao hỡi cuộc đời
Bao người vội vã giữa dòng trôi
Mà ta lại vẫn là ta mãi
Đêm nằm đếm nửa nhịp tim côi
Xin chút niềm tin để gượng cười
Xin vài tươi trẻ chẳng phai phôi
Người mang phận tủi ...hồn thơ đó
Nghèo cả tình yêu... cả mộng đời...
...
Một nửa nụ cười một nửa thôi
Bởi nửa vui kia lạc mất rồi
25.10.2016
........................
GHEN
Đâu phải lửa mà nóng đến khô khan
Vẫn vẹn nguyên lại hơn ngàn vết cắt
Cứ ngây ngô chẳng biết đâu là thật
Ghét chính mình và cũng giận luôn anh
Là tình yêu ai nào tính thiệt hơn
Vì tha thiết nên dỗi hờn cũng lắm
Ôm nỗi nhớ người xa xôi vạn dặm
Thoáng nghi ngờ bỗng chốc hóa thành ghen.
Anh có hiểu khoảng lặng của lòng em
Mà cợt nhã như say hình bóng khác
Em bật khóc...ôi hồn anh đi lạc
Con đường nào dẫn lối bến bờ vui?
Ta đã đi chưa đến nửa cuộc đời
Mà tình ái là trăm năm ...anh nhỉ?
Hai trái tim biết đâu là trân quý
Để nồng nàn cúi mặt trước tình yêu
Gió mạnh lên cây thẳng cũng liêu xiêu
Thì huống chi kia diễm kiều nhan sắc
Nghĩ về em... trái tim thôi lung lạc
Em ghen rồi... Anh nỡ để em ghen?
10/8/2016
...............................................
VÔ ĐỀ 18
Nhất kiến tương tư vạn cổ sầu
Duyên mình trắc trở bởi vì đâu
Tàn canh lệ đắng vô âm gác
Cạn chén men cay vọng nguyệt lầu
Thuở ấy nồng nàn cơn gió thoảng
Đời này khắc khoải mảnh tình sâu
Khư khư chấp niệm sân si oán
Nhất kiến tương tư vạn cổ sầu
03/8/2016
......................................
THƠ TÌNH THÁNG 7
Em viết tặng anh bài thơ tình tháng bảy
Hoàng hậu, phượng hồng lộng lẫy một trời đâu?
Trời vẫn xanh trong thăm thẳm mắt anh sâu
Bao la đến thế lại sầu hơn thương nhớ
Tháng bảy về nắng vàng ươm rực rỡ
Giữa thanh bình trời lại nỡ mưa giông
Mùa đã sang thu? Hay mùa đã sang đông?
Ôi tháng bảy! Sao nghe lòng buốt giá...
Tháng bảy về bỗng nhớ anh đến lạ
Như trăm sông. ..đổ về biển một dòng
Như đôi bờ. ..anh có biết hay không?
Trong xa cách vẫn ôm tròn con sóng.
01/7/2016
.......................................
VẪN CỨ THÍCH ANH
Gió lạnh về nhớ mặc ấm nha anh
Bao thương nhớ cũng đành thôi gom lại
Anh và em ở hai miền trống trải
Xa vô cùng nên nhớ cũng vô biên
Cảnh thanh bình lòng lại chẳng an nhiên
Vì giông tố biết khi nào ập đến
Mối duyên này dẫu sao là định mệnh
Nên yêu người... yêu cả những gian truân
31/10/2016
................................................
VÔ ĐỀ 10
Tự biết rằng mình chẳng dễ thương
Tài hoa, tư sắc cũng bình thường
Trời sinh bản tính thì ngang bướng
Mụ nặn thân hình cũng nét cương
Yến yến vô tình không muốn vướng
Oanh oanh lãnh đạm chẳng thèm vương
Thơ ngông hay cũng người ngông hưởng ?
Nhếch mép cười rằng: kẻ đáng thương!
23/12/2014
..............................................
THƠ ĐIÊN 3
Đôi lúc cũng cần một chút điên
Chẳng là ta nữa chẳng ưu phiền
Quên người thuở trước hằng lưu luyến
Mến kẻ hôm nào thích xỏ xiên
Khóc mãi đời trôi nào biến chuyển
Cười hoài liệu giấu được niềm riêng
"Sai rồi" biết vậy mà xui khiến
Bởi lúc ta cần một chút điên
14/12/2014
...........................................
VÌ AI?
Vì ai mắt biếc u buồn
Vì ai lệ nén chực tuôn thành dòng
Vì ai ngày nhớ đêm mong
Vì ai buốt lạnh cõi lòng nát tan
Vì ai duyên rẽ đôi đàng
Vì ai ôm nỗi bàng hoàng riêng em?
Vì ai trằn trọc thâu đêm
Vì ai mặn đắng hóa men cay sầu
Vì ai dạ chết từ lâu
Vì ai hy vọng bắt đầu lại YÊU?
Vì ai biết khổ trăm điều
Vì ai em sợ ánh chiều hoàng hôn
Vì ai kỷ niệm vùi chôn
Vì ai khắc khoải vòng ôm hôm nào
Vì ai ai biết vì sao
Sóng tình cuồng cuộn dạt dào VÌ ANH!
24/10/2014
........................
TUYỆT TÂM
Anh đi rồi nỗi nhớ rẽ làm hai
Tình day dứt một thời... không dĩ vãng!
Yêu thương ư? Trôi vào miền quên lãng
Duyên chẳng lành mộng cũng vỡ rồi anh
Mùa vội qua như lướt dốc không phanh
Sợ ký ức tan thành dòng u uất
Dẫu còn đây trái tim nơi lồng ngực
Tia ấm tàn nài nỉ chút bình yên.
Trời bốn mùa: tuần hoàn! Lẽ tất nhiên!
Đông rét cũng rơi nghiêng vài sợi nắng
Lãnh Tuyệt Tâm! Vì tuyệt tâm nên chẳng
Tha thiết tình. Em giữ mãi hư vô...
12/10/2014
.........................................
GIẢ VỜ
Em vờ vui vẻ để tìm say
Vờ thích men cay trốn những ngày
Mặn nồng tha thiết...ôi tha thiết
Được bấy nhiêu mà... Em lại say?
PACMAN_2.png
:v
Em vờ lãng mạn với gió mây
Mượn mấy vần thơ để lấp đầy
Khoảng trống tim côi anh để lại
Một trời thương nhớ đến đắng cay
Em vờ: vẫn ổn! Mắt thơ ngây
Vờ nét cười xinh rạng rỡ này
Vờ vô tư hát...vô tâm lắm!
Hồn vỡ tan rồi ai có hay?
Em vờ như thể chưa chia tay
Vờ dối lừa đây: giấc mộng dài
Mai em lại tỉnh thôi vờ nữa
Đợi đến bao giờ ai khóc ai?
10/10/2014
.........................................
GIÓ 02
Em điên rồi nên cứ mãi yêu anh
Cứ quẩn quanh bên mối tình man dại
Đâu phải vì tình yêu chưa từng trải
Anh vẹn toàn? Em nghĩ lại càng không
Ngọn gió nào dập tắt những nhớ mong
Hay cơn lốc thổi bùng lên ngọn lửa
Vẳng bên tai nồng nàn lời anh hứa
Sẽ bên em! Anh nhớ nữa hay không?
Nén thật sâu tiếng nấc nghẽn trong lòng
Ghìm thật chặt đôi vai run bé nhỏ
Lệ chực trào nhưng trên bờ mi đó
Em vô tình để ngọn gió cuốn bay...
7/10/2014
...................................
MƯA MÙA THU
Em nghe mùa thu vỡ trên vai
Từng giọt đắng như cà phê buổi sáng
Đời thực sao em còn say lãng mạn?
Trời cũng buồn...nên khóc phải không anh?
Mùa thu rồi cũng sẽ qua nhanh
Trời sẽ trở về: trong xanh! Như vốn thế
Nhưng than ôi! Em biết mình không thể
Kỷ niệm dày đem đốt hết từng trang.
Trách gì đây khi duyên số bẽ bàng
Yêu chẳng nợ nên tình đành ngang trái
Rõ hơn ai nhưng không sao ngăn lại
Lệ ngược dòng hóa máu chảy về tim
6/10/2014
...........................................
GIÓ
Này gió kia ai gọi mi nỗi nhớ
Cuối thu rồi se lạnh để đông sang?
Vẫn vẹn nguyên khoảnh khắc ấy: bàng hoàng!
Anh quay bước mang trời thu đi mất
Gió vẫn đắm say, nhiệt tình, ngây ngất
Nào hay lòng quặn thắt từng cơn
Mây bỏ đi, ngoảnh mặt, nắng hờn
Chiều lẻ bóng! Mỗi em và gió...
01/10/2014
.........................................
VÔ ĐỀ
Người ta bảo chúng mình yêu nhau
Cười trêu chọc nào hay em bối rối
Chạm vào nỗi đau, em đành quay đi vội
Giữa chúng mình… có thể gọi là yêu?
Em vẫn quen ngược chiều gió hắt hiu
Ngược nắng hoàng hôn, ngược dòng nỗi nhớ
Ngược những yêu thương còn bao điều trăn trở
Vô thức tìm về ký ức với tên anh
Có phải không hạnh phúc quá mong manh
Giữa dòng đời khó tìm dễ mất
Anh của em có bao nhiêu là thật
Hay em tự lừa mình....cười gượng để mà quên
11/9/2014
 
Sửa lần cuối bởi điều hành viên:
Top Bottom