Thành hạ khí mã
Nguyên tác: Nguyễn Du
城下棄馬
阮攸 (南中雜吟)
誰家老馬棄城陰
毛暗皮乾瘦不禁
石壘秋寒經草短
沙場日暮陣雲深
饑來不作求人態
老去終懷報國心
耐得風霜全爾性
莫教羈縶再相侵
- Phiên âm -
Thành hạ khí mã
Nguyễn Du (Nam Trung Tạp Ngâm)
Thùy gia lão mã khí thành âm
Mao ám bì can sấu bất câm
Thạch lũy thu hàn kinh thảo đoản
Sa trường nhật mộ trận vân thâm
Cơ lai bất tác cầu nhân thái
Lão khứ chung hoài báo quốc tâm
Nại đắc phong sương toàn nhĩ tính
Mạc giao ki trập tái tương xâm
- Dịch nghĩa -
Ngựa bỏ dưới chân thành
Con ngựa già nhà ai bỏ dưới bóng thành?
Lông nám da gô gầy không thể tả
Nơi thạch lũy thu lạnh, lối cỏ cằn cỗi
Chốn sa trường trời chiều, lớp mây dày dặc
Bụng đói, không học thói cầu cạnh người
Tuổi già, vẫn giữ lòng mong đền ơn nước
Chịu được phong sương, trọn tánh trời
Chớ để cương dàm phạm vào thân một lần nữa
- Bản dịch của Quách Tấn –
(Tố Như thi, An Tiêm tái bản, Pháp, 1995)
Ngựa bỏ chân thành
Ngựa già ai bỏ góc thành hoang ?
Lông nám đuôi cùn da bọc xương.
Lạnh ấy cỏ thu đường thạch lũy,
Mây un ngày tối dặm sa trường.
Ơn người, đói vẫn không cầu cạnh,
Nợ nước, già đâu ngớt vấn vương.
Sương gió tánh trời mừng giữ vẹn,
Thân đừng vướng nữa nghiệp yên cương.
- Bản dịch của Trần Nhất Lang -
CON NGỰA BỎ BÊN THÀNH
Bên thành ai bỏ ngựa đây
Da khô, lông xạm, thân gầy ốm nhom.
Cỏ thu bên lũy lờm xờm
Sa trường mây kéo chiều hôm dặc dầy.
Đói lòng ngựa chẳng cầu ai
Lòng trung báo nước không phai tuổi già.
Dù cho gió giãi sương pha
Đừng mang hàm thiếc cùng là đóng yên.
--Bản dịch của Viên Thu--
Ngựa già ai bỏ lại bên thành,
Lông rám da khô ốm rõ rành.
Thạch lũy thu hàn, đường cỏ rạc,
Sa trường chiều xế, áng mây quanh.
Bụng không, khước lụy nhờ nhân thế,
Thân lão, còn vương báo quốc tình.
Trọn tính trời dù sương gió dạt,
Yên ngàm từ chối chẳng đành hanh.
Nguyên tác: Nguyễn Du
城下棄馬
阮攸 (南中雜吟)
誰家老馬棄城陰
毛暗皮乾瘦不禁
石壘秋寒經草短
沙場日暮陣雲深
饑來不作求人態
老去終懷報國心
耐得風霜全爾性
莫教羈縶再相侵
- Phiên âm -
Thành hạ khí mã
Nguyễn Du (Nam Trung Tạp Ngâm)
Thùy gia lão mã khí thành âm
Mao ám bì can sấu bất câm
Thạch lũy thu hàn kinh thảo đoản
Sa trường nhật mộ trận vân thâm
Cơ lai bất tác cầu nhân thái
Lão khứ chung hoài báo quốc tâm
Nại đắc phong sương toàn nhĩ tính
Mạc giao ki trập tái tương xâm
- Dịch nghĩa -
Ngựa bỏ dưới chân thành
Con ngựa già nhà ai bỏ dưới bóng thành?
Lông nám da gô gầy không thể tả
Nơi thạch lũy thu lạnh, lối cỏ cằn cỗi
Chốn sa trường trời chiều, lớp mây dày dặc
Bụng đói, không học thói cầu cạnh người
Tuổi già, vẫn giữ lòng mong đền ơn nước
Chịu được phong sương, trọn tánh trời
Chớ để cương dàm phạm vào thân một lần nữa
- Bản dịch của Quách Tấn –
(Tố Như thi, An Tiêm tái bản, Pháp, 1995)
Ngựa bỏ chân thành
Ngựa già ai bỏ góc thành hoang ?
Lông nám đuôi cùn da bọc xương.
Lạnh ấy cỏ thu đường thạch lũy,
Mây un ngày tối dặm sa trường.
Ơn người, đói vẫn không cầu cạnh,
Nợ nước, già đâu ngớt vấn vương.
Sương gió tánh trời mừng giữ vẹn,
Thân đừng vướng nữa nghiệp yên cương.
- Bản dịch của Trần Nhất Lang -
CON NGỰA BỎ BÊN THÀNH
Bên thành ai bỏ ngựa đây
Da khô, lông xạm, thân gầy ốm nhom.
Cỏ thu bên lũy lờm xờm
Sa trường mây kéo chiều hôm dặc dầy.
Đói lòng ngựa chẳng cầu ai
Lòng trung báo nước không phai tuổi già.
Dù cho gió giãi sương pha
Đừng mang hàm thiếc cùng là đóng yên.
--Bản dịch của Viên Thu--
Ngựa già ai bỏ lại bên thành,
Lông rám da khô ốm rõ rành.
Thạch lũy thu hàn, đường cỏ rạc,
Sa trường chiều xế, áng mây quanh.
Bụng không, khước lụy nhờ nhân thế,
Thân lão, còn vương báo quốc tình.
Trọn tính trời dù sương gió dạt,
Yên ngàm từ chối chẳng đành hanh.