Thanh minh
Nguyên tác: Nguyễn Trãi
清明
阮廌
一從淪洛他鄉去
屈扺清明幾度過
千里墳塋違拜掃
十年親舊盡消磨
乍晴天氣模稜雨
過半春光廝句花
聊把一杯還自彊
莫教日日苦思家
- Phiên âm -
Thanh minh
Nguyễn Trãi
Nhất tòng luân lạc tha hương khứ
Khuất chỉ thanh minh kỷ độ qua
Thiên lý phần doanh vi bái tảo
Thập niên thân cựu tẫn tiêu ma
Sạ tình thiên khí mô lăng vũ
Quá bán xuân quang tư câu hoa
Liên bả nhất bôi hoàn tự cuỡng
Mạc giao nhật nhật khổ tư gia
- Dịch nghĩa -
Tiết thanh minh
Từ khi lưu lạc quê người đến nay,
Bấm đốt ngón tay tính ra tiết thanh minh đã mấy lần rồi.
Xa nhà nghìn dặm không săn sóc phần mộ tổ tiên được,
Mười năm qua bà con thân thích đã tiêu tán hết.
Tạnh cơn mưa mây, trời chợt sáng,
Hoa đồ mi đã quá nửa chừng xuân.
Hãy cầm lấy chén rượu mà gượng uống,
Ðừng để ngày ngày phải khổ vì nỗi nhớ nhà.
- Bản dịch của Trần Ðắc Thọ -
Từ ngày lưu lạc rời quê cũ,
Bấm đốt thanh minh mấy lượt qua.
Ngàn dặm mộ phần đều khói lạnh,
Mười năm thân hữu thảy tiêu ma.
Trời quang mây tạnh khi bừng nắng,
Xuân vãn đồ mi đã trổ hoa.
Luống những ngập ngừng nâng chén rượu,
Cho vơi nỗi khổ nhớ quê nhà.
- Bản dịch của Ngô Văn Phú -
Tha hương đất khách từ lưu lạc,
Bấm đốt thanh minh đã mấy lần.
Muôn dặm mộ phần khôn viếng lễ,
Mười năm thân thích cứ vơi dần.
Mưa rào đổ tạnh, đang vào tiết,
Hoa đẹp đơm bông, quá nửa xuân.
Gượng chén tay nâng khoây khỏa chút,
Nỗi nhà nỗi khổ liệu xua tan.
- Bản dịch của Hạt Cát -
Quê người từ buổi thân trôi dạt,
Thấm thoát thanh minh mấy đốt tay.
Ngàn dặm mộ phần đành thiếu lễ,
Mười năm người cũ chẳng còn ai.
Mưa mây tạnh dứt trời bừng sáng,
Xuân sắc lưng chừng hoa vội phai.
Chén rượu trên tay cầm gắng gượng,
Mà nguôi nỗi nhớ khổ ngày ngày.
-- Bản dịch của NguyễnTâmHàn --
Từ khi lưu lạc xứ người
Tính ra đã mấy lần rồi thanh minh
Nấm mồ tiên tổ tội tình
Người thân chắc đã cuối ghềnh đầu non
Mưa mây tạnh
trời sáng hơn
Nhìn hoa tàn tạ, xuân còn được bao
Đành thôi nương chén rượu đào
Tháng ngày vợi nỗi nghẹn ngào nhớ quê
*
--Bản dịch của Viên Thu--
Thanh minh
Từ lưu đất khách biệt quê xa,
Nhẫm tính thanh minh mấy độ là.
Nghìn dặm mộ phần chưa cúng kiến,
Mười năm thân thích đã tiêu ma.
Nửa xuân quá, cánh trà còn thắm,
Trời đất quang, mưa gió cũng qua.
Hãy gượng khuây cùng bôi rượu vậy,
Từng hôm chớ khổ lụy tình nhà .
--Bản dịch của MaiLộc--
Kể từ khi quê nhà lưu biệt ,
Thanh minh về nhẩm biết bao lần .
Xa xôi khói lạnh mộ phần ,
Mười năm người cũ vơi dần còn bao .
Trời bừng sáng mưa rào đã dứt ,
Nửa chừng Xuân , hoa chực tàn phai .
Đành lòng chén rượu lai rai ,
Cho vơi nỗi khổ ngày ngày nhớ quê .
Nguyên tác: Nguyễn Trãi
清明
阮廌
一從淪洛他鄉去
屈扺清明幾度過
千里墳塋違拜掃
十年親舊盡消磨
乍晴天氣模稜雨
過半春光廝句花
聊把一杯還自彊
莫教日日苦思家
- Phiên âm -
Thanh minh
Nguyễn Trãi
Nhất tòng luân lạc tha hương khứ
Khuất chỉ thanh minh kỷ độ qua
Thiên lý phần doanh vi bái tảo
Thập niên thân cựu tẫn tiêu ma
Sạ tình thiên khí mô lăng vũ
Quá bán xuân quang tư câu hoa
Liên bả nhất bôi hoàn tự cuỡng
Mạc giao nhật nhật khổ tư gia
- Dịch nghĩa -
Tiết thanh minh
Từ khi lưu lạc quê người đến nay,
Bấm đốt ngón tay tính ra tiết thanh minh đã mấy lần rồi.
Xa nhà nghìn dặm không săn sóc phần mộ tổ tiên được,
Mười năm qua bà con thân thích đã tiêu tán hết.
Tạnh cơn mưa mây, trời chợt sáng,
Hoa đồ mi đã quá nửa chừng xuân.
Hãy cầm lấy chén rượu mà gượng uống,
Ðừng để ngày ngày phải khổ vì nỗi nhớ nhà.
- Bản dịch của Trần Ðắc Thọ -
Từ ngày lưu lạc rời quê cũ,
Bấm đốt thanh minh mấy lượt qua.
Ngàn dặm mộ phần đều khói lạnh,
Mười năm thân hữu thảy tiêu ma.
Trời quang mây tạnh khi bừng nắng,
Xuân vãn đồ mi đã trổ hoa.
Luống những ngập ngừng nâng chén rượu,
Cho vơi nỗi khổ nhớ quê nhà.
- Bản dịch của Ngô Văn Phú -
Tha hương đất khách từ lưu lạc,
Bấm đốt thanh minh đã mấy lần.
Muôn dặm mộ phần khôn viếng lễ,
Mười năm thân thích cứ vơi dần.
Mưa rào đổ tạnh, đang vào tiết,
Hoa đẹp đơm bông, quá nửa xuân.
Gượng chén tay nâng khoây khỏa chút,
Nỗi nhà nỗi khổ liệu xua tan.
- Bản dịch của Hạt Cát -
Quê người từ buổi thân trôi dạt,
Thấm thoát thanh minh mấy đốt tay.
Ngàn dặm mộ phần đành thiếu lễ,
Mười năm người cũ chẳng còn ai.
Mưa mây tạnh dứt trời bừng sáng,
Xuân sắc lưng chừng hoa vội phai.
Chén rượu trên tay cầm gắng gượng,
Mà nguôi nỗi nhớ khổ ngày ngày.
-- Bản dịch của NguyễnTâmHàn --
Từ khi lưu lạc xứ người
Tính ra đã mấy lần rồi thanh minh
Nấm mồ tiên tổ tội tình
Người thân chắc đã cuối ghềnh đầu non
Mưa mây tạnh
trời sáng hơn
Nhìn hoa tàn tạ, xuân còn được bao
Đành thôi nương chén rượu đào
Tháng ngày vợi nỗi nghẹn ngào nhớ quê
*
--Bản dịch của Viên Thu--
Thanh minh
Từ lưu đất khách biệt quê xa,
Nhẫm tính thanh minh mấy độ là.
Nghìn dặm mộ phần chưa cúng kiến,
Mười năm thân thích đã tiêu ma.
Nửa xuân quá, cánh trà còn thắm,
Trời đất quang, mưa gió cũng qua.
Hãy gượng khuây cùng bôi rượu vậy,
Từng hôm chớ khổ lụy tình nhà .
--Bản dịch của MaiLộc--
Kể từ khi quê nhà lưu biệt ,
Thanh minh về nhẩm biết bao lần .
Xa xôi khói lạnh mộ phần ,
Mười năm người cũ vơi dần còn bao .
Trời bừng sáng mưa rào đã dứt ,
Nửa chừng Xuân , hoa chực tàn phai .
Đành lòng chén rượu lai rai ,
Cho vơi nỗi khổ ngày ngày nhớ quê .