Tĩnh dạ tứ
Nguyên tác: Lý Bạch
静夜思
李白
床前明月光,疑是地上霜。
举头望明月,低头思故乡。
Tĩnh dạ tứ
Sàng tiền minh nguyệt quang,
Nghi thị địa thượng sương.
Cử đầu vọng minh nguyệt,
Đê đầu tư cố hương.
--Dịch Nghĩa--
Đầu giường, ánh trăng rọi sáng,
Tưởng là sương trên mặt đất
Ngẩng đầu ngắm trăng sáng
Cúi đầu nhớ quê cũ
--Bản dịch của Tương Như--
Cảm nghĩ đêm yên tĩnh
Đầu giường ánh trăng rọi,
Ngỡ mặt đất phủ sương
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng,
Cúi đầu nhớ cố hương.
--Bản dịch của Trần Trọng San--
Trước giường ngắm ánh trăng sa,
Trắng phơi mặt đất, ngỡ là ánh sương
Ngẩng đầu trông ngắm vầng trăng;
Cúi đầu lại nhớ xóm làng ngày xưa.
--Võ Thị Xuân Đào phỏng dịch--
Đêm yên nổi nhớ
Bóng trăng soi sáng trước giừờng
Tưởng như mặt đất trắng sương che mờ
Ngẩng lên trăng tỏ trên trời
Cúi đầu nhung nhớ xa vời cố hương
--Bản dịch của Nguyễn phước Hậu--
-Bài 1:
Ánh trăng tỏa chiếu trước đầu giường
Mặt đất mơ hồ lóng lánh sương.
Ngước mắt phương trời trông ánh nguyệt
Gục đầu thầm lặng nhớ quê hương .
-Bài 2:
Trăng chiếu trước đầu giường
Mặt đất như ướt sương
Ngẩng đầu trông ánh nguyệt
Gục đầu nhớ cố hương .
-- Bản dịch của SongNguyễn HànTú --
Trước giường vương nhẹ ánh trăng
Tưởng như mặt đất sương giăng nhạt nhoà
Ngẩng nhìn theo ánh trăng ngà
Bâng khuâng lòng nhớ quê xa ...cúi đầu
--Bản dịch của Trần Văn Thường--
Trước giường, ánh trăng sáng
Tưởng sương sa bên lề
Ngẩng đầu lên ngắm nguyệt
Cúi đầu tơ tưởng quê
-- Bản dịch của Phụng Hà --
Trước giường vằng vặc bóng trăng,
Ngỡ đâu mặt đất sương giăng là dà.
Ngẫng đầu nhìn dải trăng ngà,
Cúi đầu chạnh nhớ quê nhà xa xưa.
--Bản dịch của Anh-Nguyên
Ánh trăng chiếu sáng trước giường,
Ngoài kia chắc đã đầy đường sương rơi.
Ngẩng đầu, trăng sáng lưng trời,
Cúi đầu, quê cũ rối bời ruột gan...
--Bản dịch của Nguyễn Minh--
Đầu giường thấy ánh trăng rọi sáng
Ngỡ rằng sương lênh láng nền nhà
Ngẩng đầu nhìn mặt trăng xa
Cúi đầu nhớ tới quê nhà thân yêu
--Bản dịch của Trần Trọng Kim--
Đầu giường chợt thấy bóng trăng,
Mập-mờ trên đất, ngỡ rằng sương sa.
Ngửng đầu trông vẻ gương nga,
Cúi đầu luống những nhớ nhà băn-khoăn
--Bản dịch của Lê Nguyễn Lưu--
Trông trăng dọi trước giường,
Những ngỡ đất mù sương.
Ngẩng mặt nhìn trăng tỏ,
Cúi đầu nhớ cố hương.
--Bản dịch của Ái Cầm--
Đầu giường lặng ngắm trăng soi
Tưởng như mặt đất sáng ngời ánh sương
Ngẩng nhìn trăng tỏ như gương
Cúi đầu chạnh nhớ cố hương xa vời
--Bản dịch của Lan Đàm--
Trước giường trăng sáng như gương
Tưởng đâu mù mịt hơi sương xứ người
Ngẩng nhìn vằng vặc giữa trời
Cúi đầu nhớ cố hương vời vợi xa
--Bản dịch của Giản Chi--
Trước giường lênh láng bóng trăng,
Trắng phau mặt đất nghĩ rằng hơi sương,
Ngẩng trông bóng nguyệt tròn gương,
Ngổn ngang nỗi nhớ quê hương cúi đầu.
--Bản dịch của Phù Vân Lạc Nhật--
Ánh trăng sáng rọi đầu giường
Hay đâu mặt đất phủ sương bẽ bàng
Ngẩn đầu ngắm ánh trăng vàng
Cuối đầu thổn thức nhớ làng quê xưa.
-- Bản dịch của Viên Thu --
Ý nghĩ đêm vắng
Trước giường vừa thấy ánh trăng,
Mênh mang mặt đất ngỡ rằng mù sương.
Ngẩng nhìn trăng sáng vấn vương,
Cúi đầu nhớ đến quê hương ngàn trùng.
--Bản dịch của Trần Minh Tú--
Ánh trăng soi sáng đầu giường
Ngỡ là mặt đất phủ sương trắng ngần
Ngẩng đầu, trông bóng trăng ngân
Cúi đầu, quê cũ, vạn lần nhớ thương
--Bản dịch của Mai Lộc--
Trong vắt như gương nguyệt trước giường ,
Lờ mờ mặt đất ngở hơi sương .
Ngước trông thâm-thẩm trăng trong vắt ,
Dằng dặt cúi đầu chạnh cố hương .
--Bản dịch của Lâm trung Phú--
Trước giường ngập ánh trăng
Mặt đất ngờ sương giăng !
Ngước mắt ,thấy trăng tỏ
Cúi đầu ,quê vẫn hằng !!!
--Bản dịch của Vũ Nhã--
Ánh trăng chiếu đầu giường,
Ngỡ mặt đất phủ sương.
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng,
Cúi đầu nhớ cố hương!
Nguyên tác: Lý Bạch
静夜思
李白
床前明月光,疑是地上霜。
举头望明月,低头思故乡。
Tĩnh dạ tứ
Sàng tiền minh nguyệt quang,
Nghi thị địa thượng sương.
Cử đầu vọng minh nguyệt,
Đê đầu tư cố hương.
--Dịch Nghĩa--
Đầu giường, ánh trăng rọi sáng,
Tưởng là sương trên mặt đất
Ngẩng đầu ngắm trăng sáng
Cúi đầu nhớ quê cũ
--Bản dịch của Tương Như--
Cảm nghĩ đêm yên tĩnh
Đầu giường ánh trăng rọi,
Ngỡ mặt đất phủ sương
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng,
Cúi đầu nhớ cố hương.
--Bản dịch của Trần Trọng San--
Trước giường ngắm ánh trăng sa,
Trắng phơi mặt đất, ngỡ là ánh sương
Ngẩng đầu trông ngắm vầng trăng;
Cúi đầu lại nhớ xóm làng ngày xưa.
--Võ Thị Xuân Đào phỏng dịch--
Đêm yên nổi nhớ
Bóng trăng soi sáng trước giừờng
Tưởng như mặt đất trắng sương che mờ
Ngẩng lên trăng tỏ trên trời
Cúi đầu nhung nhớ xa vời cố hương
--Bản dịch của Nguyễn phước Hậu--
-Bài 1:
Ánh trăng tỏa chiếu trước đầu giường
Mặt đất mơ hồ lóng lánh sương.
Ngước mắt phương trời trông ánh nguyệt
Gục đầu thầm lặng nhớ quê hương .
-Bài 2:
Trăng chiếu trước đầu giường
Mặt đất như ướt sương
Ngẩng đầu trông ánh nguyệt
Gục đầu nhớ cố hương .
-- Bản dịch của SongNguyễn HànTú --
Trước giường vương nhẹ ánh trăng
Tưởng như mặt đất sương giăng nhạt nhoà
Ngẩng nhìn theo ánh trăng ngà
Bâng khuâng lòng nhớ quê xa ...cúi đầu
--Bản dịch của Trần Văn Thường--
Trước giường, ánh trăng sáng
Tưởng sương sa bên lề
Ngẩng đầu lên ngắm nguyệt
Cúi đầu tơ tưởng quê
-- Bản dịch của Phụng Hà --
Trước giường vằng vặc bóng trăng,
Ngỡ đâu mặt đất sương giăng là dà.
Ngẫng đầu nhìn dải trăng ngà,
Cúi đầu chạnh nhớ quê nhà xa xưa.
--Bản dịch của Anh-Nguyên
Ánh trăng chiếu sáng trước giường,
Ngoài kia chắc đã đầy đường sương rơi.
Ngẩng đầu, trăng sáng lưng trời,
Cúi đầu, quê cũ rối bời ruột gan...
--Bản dịch của Nguyễn Minh--
Đầu giường thấy ánh trăng rọi sáng
Ngỡ rằng sương lênh láng nền nhà
Ngẩng đầu nhìn mặt trăng xa
Cúi đầu nhớ tới quê nhà thân yêu
--Bản dịch của Trần Trọng Kim--
Đầu giường chợt thấy bóng trăng,
Mập-mờ trên đất, ngỡ rằng sương sa.
Ngửng đầu trông vẻ gương nga,
Cúi đầu luống những nhớ nhà băn-khoăn
--Bản dịch của Lê Nguyễn Lưu--
Trông trăng dọi trước giường,
Những ngỡ đất mù sương.
Ngẩng mặt nhìn trăng tỏ,
Cúi đầu nhớ cố hương.
--Bản dịch của Ái Cầm--
Đầu giường lặng ngắm trăng soi
Tưởng như mặt đất sáng ngời ánh sương
Ngẩng nhìn trăng tỏ như gương
Cúi đầu chạnh nhớ cố hương xa vời
--Bản dịch của Lan Đàm--
Trước giường trăng sáng như gương
Tưởng đâu mù mịt hơi sương xứ người
Ngẩng nhìn vằng vặc giữa trời
Cúi đầu nhớ cố hương vời vợi xa
--Bản dịch của Giản Chi--
Trước giường lênh láng bóng trăng,
Trắng phau mặt đất nghĩ rằng hơi sương,
Ngẩng trông bóng nguyệt tròn gương,
Ngổn ngang nỗi nhớ quê hương cúi đầu.
--Bản dịch của Phù Vân Lạc Nhật--
Ánh trăng sáng rọi đầu giường
Hay đâu mặt đất phủ sương bẽ bàng
Ngẩn đầu ngắm ánh trăng vàng
Cuối đầu thổn thức nhớ làng quê xưa.
-- Bản dịch của Viên Thu --
Ý nghĩ đêm vắng
Trước giường vừa thấy ánh trăng,
Mênh mang mặt đất ngỡ rằng mù sương.
Ngẩng nhìn trăng sáng vấn vương,
Cúi đầu nhớ đến quê hương ngàn trùng.
--Bản dịch của Trần Minh Tú--
Ánh trăng soi sáng đầu giường
Ngỡ là mặt đất phủ sương trắng ngần
Ngẩng đầu, trông bóng trăng ngân
Cúi đầu, quê cũ, vạn lần nhớ thương
--Bản dịch của Mai Lộc--
Trong vắt như gương nguyệt trước giường ,
Lờ mờ mặt đất ngở hơi sương .
Ngước trông thâm-thẩm trăng trong vắt ,
Dằng dặt cúi đầu chạnh cố hương .
--Bản dịch của Lâm trung Phú--
Trước giường ngập ánh trăng
Mặt đất ngờ sương giăng !
Ngước mắt ,thấy trăng tỏ
Cúi đầu ,quê vẫn hằng !!!
--Bản dịch của Vũ Nhã--
Ánh trăng chiếu đầu giường,
Ngỡ mặt đất phủ sương.
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng,
Cúi đầu nhớ cố hương!
Sửa lần cuối: