.............Ứ PHẢI RÈN
Thế sự muôn màu trắng đỏ đen
Nên rằng lắm kẻ thích bon chen
Ganh đua cái lợi làm tâm bẩn
Luồn cúi chữ danh để trí hèn
Chẳng bạc dù hay quen cũng lạ
Nhiều tiền dẫu dở lạ thành quen
Từ nay muốn đá kia lên ngọc
Cứ túi đầy xu...ứ phải rèn
Huyền Tiêu
°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°
................THONG DONG
Một mình một góc chẳng cần ai
Mặc kệ nhân tình cứ đổi thay
Trí vẫn an nhiên nhàn tấm dạ
Tâm thời tự tại khỏe bờ vai
Người đi rượu đó mừng vui vẻ
Bạn đến trà kia đãi miệt mài
Hà cớ chi đâu mà ủy mỵ
Chuyện gì nó cũ....sẽ dần phai
Huyền Tiêu
°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°
...................VẨN VƠ
Lẳng lặng ngồi nghe bọn chúng hùa
Buông lời nặng nhẹ chát và chua
Tâm thời bẩn đục mà kêu chúa
Dạ đã đê hèn lại tưởng vua
Nghĩ ác nhiều phen rồi lễ phật
Mưu gian lắm bận cũng đi chùa
Người trần có thể rằng không rõ
Địa phủ Diêm Vương ổng biết thừa
Huyền Tiêu
°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°
..............CHÁN
Xã hội thời nay thối nát rồi
Mạng người chỉ tựa cái trò chơi
Quy trình xã lũ dìm dân chết
Kế hoạch theo Trung rước khựa ngồi
Trẻ mới ra đời đà mỏi gối
Già vừa ngã xuống cũng oằn vai
Bốn nghìn năm tuổi mà không lớn
Cứ mãi ngây thơ bú mớm hoài
Huyền Tiêu( còn tiếp....)
Sửa lần cuối bởi điều hành viên: