• Kể từ khi các bạn đọc được Thông báo này. Tất cả Khách truy cập trên Văn Đàn chỉ có thể xem bài viết và không thể gửi được góp ý hay ý kiến cá nhân. Vui lòng bạn hãy Đăng Ký để trở thành một thành viên của Văn Đàn, các bạn mới có đầy đủ quyền truy cập trên Văn Đàn. Việc Đăng Ký hoàn toàn miễn phí và rất nhanh chóng.
    Thân!

Cổ Thi Trung Quốc Vịnh hoài thi (ngũ ngôn) - Nguyễn Tịch

Thiên Sầu
  • Lượt xem 2K
  • Trả lời: 4
Vịnh hoài thi (ngũ ngôn) kỳ 01



詠懷詩(五言)其一

夜中不能寐,
起坐彈鳴琴。
薄帷鑒明月,
清風吹我襟。
孤鴻號外野,
翔鳥鳴北林。
徘徊將何見,
憂思獨傷心。

Dịch nghĩa

Giữa đêm không ngủ được
Ngồi dậy đánh đàn nghe
Tấm mành sương soi ánh trăng sáng
Gió nhẹ lay tà áo của ta
Con hạc một mình kêu ngoài đồng
Con chim bị lạnh kêu ngoài rừng mé bắc
Lòng bồi hồi sẽ nghĩ thấy gì
Lòng ưu tư một mình đau lòng
Vịnh hoài thi (ngũ ngôn) kỳ 01

Dạ trung bất năng mị,
Khởi toạ đàn minh cầm.
Bạc duy lãm minh nguyệt,
Thanh phong xuy ngã khâm.
Cô hồng hào ngoại dã,
Tường điểu minh bắc lâm.
Bồi hồi tương hà kiến ?
Ưu sầu độc thương tâm!


Thơ tỏ nỗi nhớ (năm chữ) kỳ 01 (Người dịch: Anh Tử)

Trong đêm khuya mất ngủ,
Ngồi dậy đàn vài cung.
Rèm thưa soi bóng nguyệt,
Gió mát động dây lưng.
Nhạn lẻ gào ngoài nội,
Chim lượn kêu bắc rừng.
Bồi hồi lòng sao thấy ?
Ưu sầu tự rưng rưng.
 
4 Bình luận
Vịnh hoài thi (tứ ngôn) kỳ 02
Thể thơ: Cổ phong (cổ thể) (thời kỳ: Tam Quốc, Tấn, Nam Bắc, Tuỳ)

詠懷詩(四言)其二

月明星稀,
天高氣寒。
桂旗翠旌,
佩玉鳴鸞。
濯纓醴泉,
被服蕙蘭。
思從二女,
適彼湘沅。
靈幽聽微,
誰觀玉顏。
灼灼春華,
綠葉含丹。
日月逝矣,
惜爾華繁。Vịnh hoài thi (tứ ngôn) kỳ 02

Minh nguyệt tinh hy,
Thiên cao khí hàn.
Quế kỳ thúy tinh,
Bội ngọc minh loan.
Trạc anh lễ tuyền,
Bị phục huân lan.
Tư tòng nhị nữ,
Thích bỉ Tương Nguyên.
Linh u thính viễn,
Thuỳ quan ngọc nhan.
Chước chước xuân hoa,
Lục diệp hàm đan.
Nhật nguyệt thệ hỷ,
Tích nhữ hoa phồn.
----
dịch nghĩa

Trăng sáng, sao ít
Trời cao không khí lạnh
Cờ quế phướng xanh lục
Ngọc bội loan kêu
Rữa chân ở dòng suối trong
Trong đám cỏ thơm
Mơ theo hai nàng
Đi đến bên kia chỗ Tương Nguyên
 
Vịnh hoài thi (ngũ ngôn) kỳ 03

詠懷詩(五言)其三

嘉樹下成蹊,
東園桃與李。
秋風吹飛藿,
零落從此始。
繁華有憔悴,
堂上生荊杞。
驅馬舍之去,
去上西山趾。
一身不自保,
何況戀妻子。
凝霜被野草,
歲暮亦雲已。
Vịnh hoài thi (ngũ ngôn) kỳ 03

Gia thụ hạ thành khê,
Đông viên đào dữ quý.
Thu phong xuy phi hoắc,
Linh lạc tòng thử thuỷ.
Phồn hoa hữu tiều tuỵ,
Đường thượng sinh kinh khởi.
Khu mã xá chi khứ,
Khứ thượng Tây sơn chỉ.
Nhất thân bất tự bảo,
Hà huống luyến thê tử.
Ngưng sương bị dã thảo,
Tuế mộ diệc vân dĩ.


Thơ tỏ nỗi nhớ (năm chữ) kỳ 03
(Người dịch: Nguyễn Trung Hiền)

Vườn đông đào với lý
Lối mòn dưới bóng cây
Gió thu, cỏ bay khắp
Rơi rụng ngay từ đây
Tươi tốt rồi cũng héo
Nhà cao gai mọc đầy
Ruổi ngựa bỏ đi thẳng
Đi tới mé non Tây
Một mình chưa giữ trọn
Vợ con đành mặc thây
Cỏ đồng sương ướt sũng
Năm tàn, vẫn thế này
 
Thể thơ: Ngũ ngôn trường thiên (thời kỳ: Tam Quốc, Tấn, Nam Bắc, Tuỳ)

詠懷詩(五言)其二十一

于心懷寸陰,
羲陽將欲冥。
揮袂撫長劍,
仰觀浮雲徵。
雲間有玄鶴,
抗志揚哀聲。
一飛沖青天,
曠世不再鳴。Vịnh hoài thi (ngũ thủ) kỳ 21

Ư tâm hoài thốn âm,
Hy dương tương dục minh.
Huy duệ phủ trường kiếm,
Ngưỡng quan phù vân trưng.
Vân gian hữu huyền hạc,
Kháng chí dương ai thanh.
Nhất phi xung thanh thiên,
Khoáng thế bất tái minh.
----
Thơ tỏ nỗi nhớ (năm chữ) kỳ 21
(Người dịch: Nguyễn Đức Sâm)

Mặt trời chiều sắp tắt
Lòng nặng nỗi niềm tây
Vẫy tay đè chuôi kiếm
Ngửng trông mây trắng bay
Trong mây kìa con hạc
Chí cao tiếng bi ai
Vỗ cánh tung trời biếc
Ngàn sau ai sánh tày
Há quẩn quanh vườn ngõ
Cùng gà vịt vui vầy
 
詠懷詩(五言)其三十一

駕言發魏都,
南向望吹壹。
簫管有遺音,
梁王安在哉。
戰士食糟糠,
賢者處蒿萊。
歌舞曲未終,
秦兵已復來。
夾林非吾有,
朱宮生塵埃。
軍敗華陽下,
身竟為土灰。
Vịnh hoài thi (ngũ ngôn) kỳ 31

Giá ngôn phát Nguỵ đô,
Nam hướng vọng xuy nhất.
Tiêu quản hữu di âm,
Lương vương an tại tai.
Chiến sĩ thực tao khang,
Hiền giả xứ hao lai.
Ca vũ khúc vị chung,
Tần binh dĩ phục lai.
Giáp Lâm phi ngô hữu,
Chu cung sinh trần ai.
Quân bại hoa dương hạ,
Thân cánh vi thổ hôi.



Thơ tỏ nỗi nhớ (năm chữ)
kỳ 31 (Người dịch: Vũ Bội Hoàng)

Ruổi xe từ đô thành nước Nguỵ
Nhìn về Nam, ngóng phía suý đài
Sênh ca tiếng vẳng bên tai
Lương vương ngày nọ đâu rồi, thương thay!
Nuôi tráng sĩ, tháng ngày tấm cám
Trọng người hiền, để đám cỏ lau
Múa ca nào đã dứt đâu
Quân Tần lại đã ập sau đô thành
Đất Giáp Lâm thôi đành bỏ mất
Cung vàng son bụi đất bám đầy
Hoa dương một trận thu cay
Thân vua cũng hoá tro bay bụi hồng
 
Top Bottom