Vọng Thái Lăng
Nguyên tác: Chu Văn An
望泰陵
朱文安
松秋深鎖日將夕,
煙草如苔迷亂石 。
黯淡千山風更愁,
消沉萬古雲無跡 。
溪花欲落雨絲絲,
野鳥不歸山寂寂 。
幾度躊躇行復行,
平蕪無盡春生碧 。
Vọng Thái Lăng
Tùng thu thâm toả nhật tương tịch,
Yên thảo như đài mê loạn thạch.
Ảm đạm thiên sơn phong cánh sầu,
Tiêu trầm vạn cổ vân vô tích.
Khê hoa dục lạc vũ ty ty,
Dã điểu bất đề sơn tịch tịch.
Kỷ độ trù trừ hành phục hành,
Bình vu vô tận xuân sinh bích.
--Dịch nghĩa:--
Trông về Thái Lăng
Cây tùng cây thu khoá kín trời sắp
về chiều,
Cỏ non xanh rợn, như rêu che lấp
những hòn đá ngả nghiêng.
Ngàn non ảm đạm, gió thổi càng
thêm buồn,
Muôn thuở tiêu tan, mây không để lại
dấu vết.
Hoa bên suối sắp rụng, mưa lất phất,
Chim ngoài đồng nội im tiếng, núi
quạnh hiu.
Mấy lần dùng dằng, đi rồi lại đi,
Cỏ rậm bát ngát, sắc xuân xanh biếc.
--Bản dịch của Phụng Hà:--
Thu, tùng khóa kín ngày sắp hết,
Như đá phủ rêu, khói xanh biếc,
Ngàn non mờ mịt gió khơi sầu.
Muôn thuở tiêu điều, mây không vết.
Hoa suối muốn tàn mưa rời rạc,
Chim nội ngừng ca non lặng ngắt.
Dùng dằng mấy bận đi rồi đi,
Sắc xuân xanh xanh đồng bát ngát.
--Bản dịch của MaiLộc--
Tùng ẩn mình chiều thu khói tỏa ,
Cỏ như rêu phủ đá xanh rì .
Ngàn non gió thét sầu bi ,
Tiêu điều vạn cổ mây đi mất rồi .
Mưa lất phất hoa rơi bên suối ,
Không tiếng chim , đồi núi lặng trang .
Mấy lần cất bước dùng dằng ,
Sắc xuân biên biếc , bạt ngàn đồng xanh .
Nguyên tác: Chu Văn An
望泰陵
朱文安
松秋深鎖日將夕,
煙草如苔迷亂石 。
黯淡千山風更愁,
消沉萬古雲無跡 。
溪花欲落雨絲絲,
野鳥不歸山寂寂 。
幾度躊躇行復行,
平蕪無盡春生碧 。
Vọng Thái Lăng
Tùng thu thâm toả nhật tương tịch,
Yên thảo như đài mê loạn thạch.
Ảm đạm thiên sơn phong cánh sầu,
Tiêu trầm vạn cổ vân vô tích.
Khê hoa dục lạc vũ ty ty,
Dã điểu bất đề sơn tịch tịch.
Kỷ độ trù trừ hành phục hành,
Bình vu vô tận xuân sinh bích.
--Dịch nghĩa:--
Trông về Thái Lăng
Cây tùng cây thu khoá kín trời sắp
về chiều,
Cỏ non xanh rợn, như rêu che lấp
những hòn đá ngả nghiêng.
Ngàn non ảm đạm, gió thổi càng
thêm buồn,
Muôn thuở tiêu tan, mây không để lại
dấu vết.
Hoa bên suối sắp rụng, mưa lất phất,
Chim ngoài đồng nội im tiếng, núi
quạnh hiu.
Mấy lần dùng dằng, đi rồi lại đi,
Cỏ rậm bát ngát, sắc xuân xanh biếc.
--Bản dịch của Phụng Hà:--
Thu, tùng khóa kín ngày sắp hết,
Như đá phủ rêu, khói xanh biếc,
Ngàn non mờ mịt gió khơi sầu.
Muôn thuở tiêu điều, mây không vết.
Hoa suối muốn tàn mưa rời rạc,
Chim nội ngừng ca non lặng ngắt.
Dùng dằng mấy bận đi rồi đi,
Sắc xuân xanh xanh đồng bát ngát.
--Bản dịch của MaiLộc--
Tùng ẩn mình chiều thu khói tỏa ,
Cỏ như rêu phủ đá xanh rì .
Ngàn non gió thét sầu bi ,
Tiêu điều vạn cổ mây đi mất rồi .
Mưa lất phất hoa rơi bên suối ,
Không tiếng chim , đồi núi lặng trang .
Mấy lần cất bước dùng dằng ,
Sắc xuân biên biếc , bạt ngàn đồng xanh .