• Kể từ khi các bạn đọc được Thông báo này. Tất cả Khách truy cập trên Văn Đàn chỉ có thể xem bài viết và không thể gửi được góp ý hay ý kiến cá nhân. Vui lòng bạn hãy Đăng Ký để trở thành một thành viên của Văn Đàn, các bạn mới có đầy đủ quyền truy cập trên Văn Đàn. Việc Đăng Ký hoàn toàn miễn phí và rất nhanh chóng.
    Thân!

Thơ Đường Luật Thơ Đường Luật của Lăng Thiên

Lăng Thiên
  • Lượt xem 8K
  • Trả lời: 48

hinh_anh_hut_thuoc_buon_day_tam_trang_cuc_chat_6(1).jpg




MỘNG KHÔN THÀNH.1

Hạnh phúc từ đây chết thật rồi
Xin đừng tự trách nữa người ơi
Bàn tay giữ đó chờ trong mộng
Ánh mắt tìm đâu lạc giữa đời
Chất ngập đau buồn đau chẳng ngớt
Ôm đầy tủi hận tủi nào ngơi
Tương lai vỡ vụn ai cần nữa
Gửi trọn tình yêu trả lại trời

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
Sửa lần cuối bởi điều hành viên:
48 Bình luận
MỘNG KHÔN THÀNH.2

Nguyệt Lão an bài chẳng nợ duyên
Làm ai đổi dạ trước kim tiền
Đường xưa lẻ bóng buồn muôn thưở
Lối cũ riêng mình khổ vạn niên
Mãi đó dòng châu trào uất nghẹn
Còn đây suối lệ quấn ưu phiền
Trần gian mấy kẻ tròn mơ mộng
Để sống bên người tựa cảnh tiên

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.3

Đã mấy Thu rồi nhỏ biết không?
Người đi dạo đó nắng thôi hồng
Đông về tuyết lạnh lòng thêm nhớ
Hạ đến mưa dầm dạ cứ mong
Muốn tựa ngày xưa chờ cạnh xóm
Và như thuở ấy đón bên đồng
Nào đâu cách biệt tình chia lối
Lệ đắng tuôn trào ngập cả sông

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.4

Chỉ viết lời thơ trĩu nặng buồn
Duyên này cách biệt kẻ đành buông
Hồn theo buổi cũ về sương lạnh
Mắt dõi ngày xưa gọi biển cuồng
Lại muốn dòng châu đừng chảy nữa
Xin cầu suối lệ hãy dừng tuôn
Tình yêu chỉ một trao nàng hết
Đã thấm trần gian một vở tuồng

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.5

Ơi người lữ khách đợi xuân sang
Có thấy quê hương nắng nhuộm vàng
Mấy thưở nhìn hoa sầu héo hắt
Bao thời ngắm nguyệt nhớ mênh man
Dòng thơ cố lãng đời chua xót
Chén rượu tìm quên kiếp bẽ bàng
Cảnh vắng sương mờ đâu tiếng vọng
Vang lời Ngoại khóc buốt tâm can

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MIỀN TÂY

Gò Đen rượu đế nổi danh à!
Một chén cay nồng thấm ruột da
Đất Mũi trời xanh dừa mát rượi
Cần Thơ gạo trắng nước trong mà
Tìm về Bảy Núi ăn bò vậy
Lại đến Trà Vinh thử quách nha
Vĩnh - Hậu - Tiền - Đồng - Kiên - Bến - Sóc
Mà bươi đủ tỉnh hướng Tây nà

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.6

Đêm buồn ngõ vắng buốt canh thâu
Quạnh quẽ nhìn trăng nặng trĩu sầu
Một tiếng..tình ơi..xin trả lại
Bao lời..mộng hỡi...biết tìm đâu
Nghe làn gió thổi đùa bay tóc
Thấy giọt mưa rơi rụng xuống cầu
Nguyệt tỏ hay mờ hay nguyệt khuyết
Cho người cố quận mắt nhòa châu

Vọng Nguyệt Lâu
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.7

Buổi ấy anh đi nắng nhạt đồi
Theo đoàn lính trận tuổi đôi mươi(*)
Xa đời sách vở không hờn trách
Khoác kiếp chinh nhân chẳng tiếc lời
Bởi nguyện quê nhà no ấm mãi
Do cầu đất mẹ thái bình thôi
Bao lần sống chết làn mưa đạn
Quyết chí hy sinh giữ biển trời

Văn Đàn
Lăng Thiên

P/s:Viết tặng những người con đã lặng lẽ hy sinh vì đất mẹ thân yêu! (*) lỗi
 
MỘNG KHÔN THÀNH.8

Lại thấy nàng xuân lạc xuống đường
Mai vàng rực nở ngát trời sương
Thèm sao thưở cũ đùa quanh xóm
Muốn lắm ngày xưa dạo khắp trường
Cạnh bến đò ngang rời cố quận
Bên rừng lá đổ biệt quê hương
Mười năm nếm đủ đời chua chát
Đất mẹ người ơi nhớ lạ thường

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
VIẾT CHO ANH TÔI NGHE
(Cô Nhạn Nhập Quần)

Nhặt gánh ưu tư vẽ cuộc đời
Trên đầu tóc bạc đã đầy vơi
Thời trai nhập ngũ ngoài biên ải
Lúc trẻ tòng quân giữa núi đồi
Đến buổi quay về thương tật gánh
Chờ ngày trở lại xác tàn ôi
Vì cho tổ quốc yên vui mãi
Lớp lớp người đi chẳng trở về

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
VIẾT CHO ANH TÔI NGHE.2

Ngoại nói anh con chẳng trở về
Xa làng xóm cũ cách trời quê
Đàn em lúc nhỏ giờ khôn lớn
Lũ trẻ thời xưa đã học nghề
Ngắm ảnh bên tường sao lạ lẫm
Xem hình cạnh vách cứ u mê
Kêu bà hỏi mãi...ai đây...hả?
Ngoại nói anh con chẳng trở về

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
VIẾT CHO ANH TÔI NGHE.3

Cố quận chiều nay tiễn một người
Anh về đất mẹ bỏ mình tôi
Cầm tay giữ chặt lần sau cuối
Dõi mắt nhìn nhau phút hết đời
Cuộc sống chia lìa ta cách biệt
Đường trần rẽ lối mộng xa xôi
Đoàn quân tiến mãi theo lời Bác
"Tuổi trẻ xông pha giữ biển trời"

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.9

Nghẫm cuộc đời ta đủ ấm nồng
Bao giờ dứt nợ thế là xong
Công danh chẳng muốn cho phiền dạ
Phú quý nào ham chỉ bận lòng
Lại đến quê nhà luôn ngóng đợi
Quay về cố quận đã hằng mong
Từng đêm cạnh Ngoại tâm vui sướng
Uống rượu làm thơ ngắm cảnh đồng

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.10

Nguyệt hỡi cùng ta uống rượu nào
Thêm buồn đủ chuyện biết làm sao
Đường trần mãi bước toàn chao đảo
Cuộc sống còn mang lắm nghẹn ngào
Cũng tại tình kia bằng mộng ảo
Nên thành nghĩa ấy sánh trời cao
Ngày xưa nước mắt lòng giông bão
Đám cưới nhà bên...lệ đắng trào

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.11

Một chén tương tư khóc nguyện cầu
Một lời hẹn ước biết về đâu
Một giây cách biệt ngàn năm khổ
Một phút chia ly vạn cổ sầu
Một bút đề thơ toàn nỗi nhớ
Một dòng khắc họa lắm niềm đau
Một người chỉ một người trong mộng(*)
Một bước sang ngang...kẻ bạc đầu

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
KHÊ ĐỒNG

Ngỡ tưởng thơ làm dạ bớt điên
Mà trong não nó cứ như ghiền
Vài câu viết mãi như kho rệu
Mấy chữ ghi hoài tựa chuối chiên
Cố lãng trò đời luôn thích bạc
Tìm quên cuộc sống chỉ ham tiền
Từng đêm rượu uống lòng khuây khỏa
Sướng rủ em Hằng lại tắm tiên

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.12

Hỡi gió từng đêm dạo khắp trời
Xin về cạnh nhỏ chuyển dùm tôi
Ngàn câu hẹn cũ giờ trôi mất
Một tiếng thề xưa đã trả rồi
Kẻ thích giàu sang về phố thị
Người ham phú quý bỏ mồng tơi
Nhà tranh vách lá làm sao giữ
Gót ngọc kiêu sa giữa cuộc đời

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.12

Hỡi gió từng đêm dạo khắp trời
Xin về cạnh nhỏ chuyển dùm tôi
Ngàn câu hẹn cũ giờ trôi mất
Một tiếng thề xưa đã trả rồi
Kẻ thích giàu sang về phố thị
Người ham phú quý bỏ mồng tơi
Nhà tranh vách lá làm sao giữ
Gót ngọc kiêu sa giữa cuộc đời

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
ĐỨT DÂY TƠ HỒNG

Từng đêm lặng lẽ gánh ưu sầu
Rượu uống cay nồng có khổ đâu
Giấc mộng tàn theo lời hẹn cuối
Tình yêu nhạt hết mối duyên đầu
Ai chờ cạnh xóm mi nhòa lệ
Kẻ đợi bên đường mắt nặng châu
Rẽ lối thuyền trôi đời cách biệt
Trời Nam biển Bắc nắng phai màu

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.13

Bỗng nhớ làm sao một sáng này
Ngoài trời lá rụng gió đương lay
Từng đêm Ngoại hát lời vang mãi
Những buổi bà ru tiếng vọng hoài
Ngắm ảnh quê hương lòng đắng chát
Nhìn hình đất mẹ mắt nhòa cay
Rời xa cố quận mười năm đủ
Quốc quốc chim kêu lệ chảy dài

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
Top Bottom