MỘNG KHÔN THÀNH.14
Lặng viết dòng thơ tả cuộc đời
Trên đầu tóc bạc đã đầy vơi
Mười năm sách vở giờ trôi mất
Một kiếp phong sương cũng bước rời
Nhớ lắm quê hương nào trở lại
Thương nhiều đất mẹ chẳng về chơi
Chiều mưa buốt lạnh ngoài biên ải
Dõi mắt nhìn theo tận cuối trời
Nhìn theo cánh nhạn khuất nơi dòng
Trả hết cho người những nhớ mong
Mực tím ngày xưa trao cạnh ngõ
Trầu xanh buổi ấy gửi bên đồng
Còn đâu nước mắt rơi nhiều vậy?
Vẫn đó dòng châu đổ lắm không?
Sóng biển dâng trào theo biển sóng
Tình xa mộng vỡ nhỏ theo chồng
Vỡ mộng thuyền trôi lạc mất bờ
Thương về cố quận lỡ làng mơ
Sầu cay khóe mắt ai còn đợi
Khổ đắng bờ môi kẻ có chờ
Một khúc tương tư hoài ngớ ngẩn
Bao lời oán trách mãi thờ ơ
Chiều mưa lạnh giá hồn si chết
Một nấm mồ hoang nhỏ có ngờ?
Mồ hoang mã lạnh những ưu sầu
Địa phủ bao ngày ngủ đã lâu
Hãy nhớ tình yêu thời dĩ vãng
Còn thương kỷ niệm lúc ban đầu
Ngày kia cách trở tuôn dòng lệ
Buổi ấy chia lìa rớt giọt châu
Rượu uống ta, mình...bên ánh nguyệt
Trần gian lẻ bóng chẳng mong cầu
Lẻ bóng lầu cao nhớ một người
Thơ làm vạn chữ khổ đầy vơi
Bàn tay níu kéo...than vì phận
Ánh mắt nhìn nhau..trách tại trời
Nếu có đầu thai...tình sẽ hợp
Sau này chuyển kiếp mộng thành đôi
Trần gian khổ ải vai hề diễn
Hẹn thưở lai sinh nguyện sống đời
Văn Đàn
Lăng Thiên
Lặng viết dòng thơ tả cuộc đời
Trên đầu tóc bạc đã đầy vơi
Mười năm sách vở giờ trôi mất
Một kiếp phong sương cũng bước rời
Nhớ lắm quê hương nào trở lại
Thương nhiều đất mẹ chẳng về chơi
Chiều mưa buốt lạnh ngoài biên ải
Dõi mắt nhìn theo tận cuối trời
Nhìn theo cánh nhạn khuất nơi dòng
Trả hết cho người những nhớ mong
Mực tím ngày xưa trao cạnh ngõ
Trầu xanh buổi ấy gửi bên đồng
Còn đâu nước mắt rơi nhiều vậy?
Vẫn đó dòng châu đổ lắm không?
Sóng biển dâng trào theo biển sóng
Tình xa mộng vỡ nhỏ theo chồng
Vỡ mộng thuyền trôi lạc mất bờ
Thương về cố quận lỡ làng mơ
Sầu cay khóe mắt ai còn đợi
Khổ đắng bờ môi kẻ có chờ
Một khúc tương tư hoài ngớ ngẩn
Bao lời oán trách mãi thờ ơ
Chiều mưa lạnh giá hồn si chết
Một nấm mồ hoang nhỏ có ngờ?
Mồ hoang mã lạnh những ưu sầu
Địa phủ bao ngày ngủ đã lâu
Hãy nhớ tình yêu thời dĩ vãng
Còn thương kỷ niệm lúc ban đầu
Ngày kia cách trở tuôn dòng lệ
Buổi ấy chia lìa rớt giọt châu
Rượu uống ta, mình...bên ánh nguyệt
Trần gian lẻ bóng chẳng mong cầu
Lẻ bóng lầu cao nhớ một người
Thơ làm vạn chữ khổ đầy vơi
Bàn tay níu kéo...than vì phận
Ánh mắt nhìn nhau..trách tại trời
Nếu có đầu thai...tình sẽ hợp
Sau này chuyển kiếp mộng thành đôi
Trần gian khổ ải vai hề diễn
Hẹn thưở lai sinh nguyện sống đời
Văn Đàn
Lăng Thiên