• Kể từ khi các bạn đọc được Thông báo này. Tất cả Khách truy cập trên Văn Đàn chỉ có thể xem bài viết và không thể gửi được góp ý hay ý kiến cá nhân. Vui lòng bạn hãy Đăng Ký để trở thành một thành viên của Văn Đàn, các bạn mới có đầy đủ quyền truy cập trên Văn Đàn. Việc Đăng Ký hoàn toàn miễn phí và rất nhanh chóng.
    Thân!

Thơ Đường Luật Thơ Đường Luật của Lăng Thiên

Lăng Thiên
  • Lượt xem 8K
  • Trả lời: 48
MỘNG KHÔN THÀNH.14

Lặng viết dòng thơ tả cuộc đời
Trên đầu tóc bạc đã đầy vơi
Mười năm sách vở giờ trôi mất
Một kiếp phong sương cũng bước rời
Nhớ lắm quê hương nào trở lại
Thương nhiều đất mẹ chẳng về chơi
Chiều mưa buốt lạnh ngoài biên ải
Dõi mắt nhìn theo tận cuối trời

Nhìn theo cánh nhạn khuất nơi dòng
Trả hết cho người những nhớ mong
Mực tím ngày xưa trao cạnh ngõ
Trầu xanh buổi ấy gửi bên đồng
Còn đâu nước mắt rơi nhiều vậy?
Vẫn đó dòng châu đổ lắm không?
Sóng biển dâng trào theo biển sóng
Tình xa mộng vỡ nhỏ theo chồng

Vỡ mộng thuyền trôi lạc mất bờ
Thương về cố quận lỡ làng mơ
Sầu cay khóe mắt ai còn đợi
Khổ đắng bờ môi kẻ có chờ
Một khúc tương tư hoài ngớ ngẩn
Bao lời oán trách mãi thờ ơ
Chiều mưa lạnh giá hồn si chết
Một nấm mồ hoang nhỏ có ngờ?

Mồ hoang mã lạnh những ưu sầu
Địa phủ bao ngày ngủ đã lâu
Hãy nhớ tình yêu thời dĩ vãng
Còn thương kỷ niệm lúc ban đầu
Ngày kia cách trở tuôn dòng lệ
Buổi ấy chia lìa rớt giọt châu
Rượu uống ta, mình...bên ánh nguyệt
Trần gian lẻ bóng chẳng mong cầu

Lẻ bóng lầu cao nhớ một người
Thơ làm vạn chữ khổ đầy vơi
Bàn tay níu kéo...than vì phận
Ánh mắt nhìn nhau..trách tại trời
Nếu có đầu thai...tình sẽ hợp
Sau này chuyển kiếp mộng thành đôi
Trần gian khổ ải vai hề diễn
Hẹn thưở lai sinh nguyện sống đời

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.15

Những lúc mùa Đông tuyết phủ dày
Sương mờ khuất nẻo núi cùng mây
Miền Nam ruột thịt đau như cắt
Đất Việt thân yêu khổ đọa đày
Nhớ cảnh quê nhà....tim vẫn ấm
Thương trời đất mẹ..mắt hằng cay
Đò xưa bến cũ...con đường nắng
Chỉ muốn về thăm dẫu một ngày

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.16

Em à! Có nhớ chuyện hoa sim
Tháng lại ngày qua vẫn kiếm tìm
Cát bụi thời gian vùi mộng chết
Khung trời kỷ niệm lấp tình im
Bao lần Hạ đến lòng tan vỡ
Mấy lúc chiều dâng lệ đắng kìm
Mãi uống chua cay nhòa dĩ vãng
Tơ hồng chỉ thắm xỏ lầm kim

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.17

Đêm về lặng lẽ bóng Hằng in
Rượu uống cùng mây nguyệt đứng nhìn
Mộng ước bao đồng ai quẳng bỏ
Chân tình mấy bạc kẻ cầu xin
Do thầy đến phán "giàu con khỉ"
Bởi lão làm mai "quý cái thìn"
Pháo nổ nhà bên nàng đám cưới
Tâm hồn chết lặng mắt nào tin

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
PHÚ QUÝ

Nấu nướng trong ngoài chẳng đủ xoang
Là do đám cưới cũng không xoàng
Bày măm trước cổng mời chim quý
Dọn cỗ trên bàn đãi thú hoang
Chức trọng nhà trai như ngọc đế
Quyền cao họ gái tựa ông hoàng
Nhiều tiền lắm của toàn tay bự
Tổ chức cho mình nổi tiếng loang

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.19

Đường tình mấy thưở cũng chia hai
Hẹn ước làm chi lệ ngắn dài
Rượu uống đau lòng say lại tỉnh
Thơ làm khổ dạ đắng rồi cay
Mong tìm thấy nhỏ dù đôi phút
Muốn được nhìn em dẫu nửa ngày
Cách chuyến đò ngang trời đất mẹ
Tay nào nắm lại một bàn tay

Vọng Nguyệt Lâu
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.20

Dạo bước phong sương ngạo với đời
Thương nhiều cố quận nẻo mù khơi
Làng quê nỗi nhớ cao vời vợi
Đất mẹ tình thương rộng ngút ngời
Ngắm ảnh ngày xưa lòng bảo đợi
Trông hình thưở ấy lệ đừng rơi
Dòng sông bến cũ con khôn lớn
Hãy ghé về thăm dẫu cuối trời

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.21
(Cô Nhạn Nhập Quần)

Tuyết lạnh ngoài kia phủ trắng đường
Cho lòng nặng nhớ..nhớ thê lương
Thời xưa Ngoại dẫn con đi học
Thưở ấy bà đưa cháu đến trường
Một chuyến đò ngang rời đất mẹ
Hai dòng lệ rớt biệt quê hương
Quỳ đây kẻ lạy...lần sau cuối
Để biết chia ly....chẳng trở về

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.22

Nhớ lắm quê hương tiếng của bà
Khi đời lạc lỏng phía trời xa
Thời nao trốn học lòng vui sướng
Buổi ấy đòn roi lệ vỡ òa
Lại nghĩ nhiều chiêu đùa lối xóm
Và làm đủ kiểu quậy người ta
Rồi đây tiễn biệt người quay bước
Bỏ áo thư sinh....giữ đất nhà

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.23

Lối cũ chiều nay nắng nhuộm vàng
Anh nhìn cố quận cảnh bình an
Đôi tay đứt hết vì boom giựt
Một mắt còn đâu lúc trận càn
Hạnh phúc quê nhà qua khói lửa
Vui mừng đất mẹ bỏ lầm than
Mười năm Ngoại nhỉ...đừng buồn cháu
Chẳng dám về thăm....bởi xác tàn

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.24

Thoáng chốc nàng xuân cũng đến rồi
Sao chàng nẻo ấy chẳng về chơi
Nhìn xem đất mẹ màu tươi mới
Ngắm lại quê hương sắc rạng ngời
Cạnh ngõ đường khuya ai đứng đợi
Bên nhà cảnh vắng gió buông lơi
Con đi nhập ngũ nào thay đổi
Ngoại vẫn chờ mong giữa đất trời

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.25

Trăng buồn lặng lẽ dưới hàng cây
Lãng tử vì đâu dạ héo gầy
Có phải do tình..đau vẫn gọi
Hay là bởi mộng..nhớ còn đây
Đường xưa những tối sầu chôn chặt
Nẻo cũ từng đêm lệ chất đầy
Rượu tủi cay nồng tim đắng mãi
Cho tàn hẹn ước giữa trời mây

Văn Đàn
Độc Cô Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.26

Từng đêm lặng lẽ với men đời
Uống để cho lòng sẽ nhẹ thôi
Tại số anh nghèo sao giữ nổi
Đành duyên phận ấy cũng tan rồi
Trời cao biển rộng tình bay mất
Núi thẳm sông dài mộng vỡ trôi
Lối cũ đường xưa còn kẻ đợi
Ngoài xa cánh Nhạn giữa khung trời

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.27

Hạnh phúc sao mày quá mỏng manh
Rồi theo nước lũ cuốn tan tành
Phong ba mấy phút tình chia mảnh
Bão tố đôi giờ mộng vỡ nhanh
Hẹn cũ ai chờ duyên phận sánh
Thề xưa kẻ đợi nhỏ ta thành
Lòng đau dạ tủi buồn hiu quạnh
Dõi áng mây chiều chỉ mỗi anh

Văn Đàn
Độc Cô Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.28

Bão tuyết đang về buốt lạnh vai
Người đi cách biệt núi sông dài
Duyên đời chẳng vẹn tình đôi ngã
Phận số khôn thành mộng rẽ hai
Muốn kiếm thời gian nào trở lại
Còn mong kỷ niệm cứ trôi hoài
Đêm tàn lặng lẽ theo làn khói
Rượu uống ta mình bóng với ai

Văn Đàn
Độc Cô Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.29

Biển giận ầm vang sóng vỗ bờ
Hai đầu vĩ tuyến một dòng thơ
Đường thi kẻ viết hoài trăn trở
Lục bát người ghi mãi thẩn thờ
Cũng bởi ông trời gieo mộng nhớ
Luôn hờn Nguyệt Lão giết tình mơ
Làm cho số phận ta mình lỡ
Lệ đẫm từng đêm khóc ngẩn ngờ

Văn Đàn
Độc Cô Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.30

Dẫu biết rằng ai đã lấy chồng
Đôi bờ nỗi nhớ vẫn còn trông
Nhìn em khoảng cách người yên dạ
Ngắm nhỏ từ xa kẻ vững lòng
Cũng bởi ông trời cho mộng đắng
Hay vì Nguyệt Lão gửi tình Đông
Thề xưa hẹn cũ vùi chôn hết
Nhẫn cỏ tàn phai một đóa hồng

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.31

Hẹn ước ngày xưa đã lỡ rồi
Bây giờ chỉ trách phận mà thôi
Giàu sang phú quý người thay đổi
Gác ngọc lầu son kẻ bước rời
Cứ ngỡ tình kia sâu tựa biển
Nào ngờ mộng ấy bạc hơn vôi
Vì ai trọn kiếp chờ muôn thưở
Lặng những đêm khuya giữa đất trời

Văn Đàn
Độc Cô Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.32

Phận hỡi đừng than nhỏ phụ mình
Do đời nặng gánh kiếp điêu linh
Dòng châu chẳng thể xây thuyền mộng
Nước mắt làm sao lắp biển tình
Cũng bởi vì đâu nhà vắng lặng
Nên đành phải vậy gió im thinh
Từ đây cách biệt trời Nam Bắc
Bậu nhớ hay thương..một bóng hình?

Văn Đàn
Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.33

Anh về đốt hết những dòng thư
Đọc suốt bao năm đã nát nhừ
Đó vẫn tình yêu thời rạo rực
Đây còn hạnh phúc thưở tương tư
Đường xưa đợi mãi lòng chua xót
Phố cũ chờ trông mắt mệt lừ
Kẻ Bắc người Nam giờ cách biệt
Duyên hồng đứt chỉ mộng thành hư

Văn Đàn
Độc Cô Lăng Thiên
 
Top Bottom