MỘNG KHÔN THÀNH.34
Vẫn ước mong rằng sẽ bị điên
Và cho trí não bớt ưu phiền
Quên đi cách biệt ngoài khung cửa
Chẳng nhớ chia lìa dưới mái hiên
Hẹn đó ngày Xuân mừng vợ giỏi
Thề kia tháng Hạ rước dâu hiền
Ngờ đâu phú quý chôn thuyền mộng
Bại cũng do mình lẽ hiển nhiên
Văn Đàn
Độc Cô Lăng Thiên
Vẫn ước mong rằng sẽ bị điên
Và cho trí não bớt ưu phiền
Quên đi cách biệt ngoài khung cửa
Chẳng nhớ chia lìa dưới mái hiên
Hẹn đó ngày Xuân mừng vợ giỏi
Thề kia tháng Hạ rước dâu hiền
Ngờ đâu phú quý chôn thuyền mộng
Bại cũng do mình lẽ hiển nhiên
Văn Đàn
Độc Cô Lăng Thiên