• Kể từ khi các bạn đọc được Thông báo này. Tất cả Khách truy cập trên Văn Đàn chỉ có thể xem bài viết và không thể gửi được góp ý hay ý kiến cá nhân. Vui lòng bạn hãy Đăng Ký để trở thành một thành viên của Văn Đàn, các bạn mới có đầy đủ quyền truy cập trên Văn Đàn. Việc Đăng Ký hoàn toàn miễn phí và rất nhanh chóng.
    Thân!

Thơ Đường Luật Thơ Đường Luật của Lăng Thiên

Lăng Thiên
  • Lượt xem 8K
  • Trả lời: 48
MỘNG KHÔN THÀNH.34

Vẫn ước mong rằng sẽ bị điên
Và cho trí não bớt ưu phiền
Quên đi cách biệt ngoài khung cửa
Chẳng nhớ chia lìa dưới mái hiên
Hẹn đó ngày Xuân mừng vợ giỏi
Thề kia tháng Hạ rước dâu hiền
Ngờ đâu phú quý chôn thuyền mộng
Bại cũng do mình lẽ hiển nhiên

Văn Đàn
Độc Cô Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.35

Tay nào nắm lại một bàn tay (*)
Dẫu biết từng đêm lệ ngắn dài
Giấc mộng tan rồi say hóa tỉnh
Ân tình vỡ hết đắng hoàn cay
Đôi mình chẳng nợ còn bao buổi
Mỗi đứa không duyên được mấy ngày
Pháo nổ nhà ai mừng hạnh phúc
Tay nào nắm lại một bàn tay (*)

Văn Đàn
Độc Cô Thiên Sầu
 
MỘNG KHÔN THÀNH.36

Đã mấy mươi năm cháu vắng nhà
Bao lần ngóng mãi phía trời xa
Bàn tay vẫn kiếm bàn tay Ngoại
Ánh mắt còn trông ánh mắt bà (*)
Kẽo kẹt lời ru mưa lất phất
À ơi giọng hát gió la đà
Con ơi nhớ lấy nghèo luôn khổ
Trước muốn giàu sang hãy thật thà

Văn Đàn
Độc Cô Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.37
(CÔ NHẠN NHẬP QUẦN)

Buổi ấy nàng đi cách đoạn trường
Bao ngày nặng buốt mối sầu thương
Riêng mình lạc lỏng chờ bên phố
Mỗi kẻ bơ vơ đợi giữa đường
Ước mộng không tròn đau mãi gánh
Duyên tình chẳng vẹn nhớ còn vương
Trăng hờn nguyệt tủi người đâu mất?
Núi rộng sông dài...gọi cố nhân...

Văn Đàn
Độc Cô Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.38

Lại lễ tình nhân uống rượu sầu
Đôi dòng lệ đẫm mắt nhòa châu
Vì yêu chẳng trách bao thề hẹn
Bởi nhớ nào quên những nguyện cầu
Cát bụi thời gian còn gọi đó
Khung trời kỷ niệm mãi về đâu
Người thương hạnh phúc xây tròn mộng
Gác vắng phòng không kẻ bạc đầu

Văn Đàn
Độc Cô Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.39

Bạc bẽo làm sao vậy lão trời
Tơ hồng chỉ thắm phải buông lơi
Nàng ham phú quý nàng thay đổi
Nhỏ thích giàu sang nhỏ bước rời
Bởi mộng chia đường mơ mộng hết
Do tình đứt đoạn ái tình trôi
Thề xưa hẹn cũ thành mây ảo
Bạc bẽo làm sao vậy lão trời

Văn Đàn
Độc Cô Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.40

Đã biết yêu em tự thưở nào
Nhưng mà đón nhận mối tình đau
Đường thi cứ tả lời chua chát
Lục bát nào ghi tiếng ngọt ngào
Muốn hái cho nàng hoa vũ trụ
Mong tìm tặng nhỏ biển vì sao
Đầu năm sẽ cưới mừng ta bậu
Sét giữa trời hoang mộng nát nhàu

Văn Đàn
Độc Cô Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.41

Hỡi gió ngoài kia hãy chuyển lời
Mong nàng hạnh phúc mộng thành đôi
Sao khuya chẳng thể so cùng nguyệt
Nắng sớm làm sao đọ với trời
Có lẽ muôn đời ta cách trở
Hay vì trọn kiếp phận xa xôi
Mà cho pháo nổ ngày hôm ấy
Ướt đẫm dòng châu tiễn một người

Văn Đàn
Độc Cô Lăng Thiên
 
MỘNG KHÔN THÀNH.42

Muốn gặp người xưa nói một điều
Bao ngày cách biệt sống cô liêu
Từng đêm gió lạnh thương còn lắm
Mỗi tối trời khuya nhớ rất nhiều
Cứ tưởng lòng quên thuyền mộng ước
Đâu ngờ dạ giữ biển tình yêu
Thờ ơ vốn dĩ che tai mắt
Muốn gặp người xưa nói một điều

Văn Đàn
Độc Cô Lăng Thiên
 
Top Bottom